VQ – Chương 18

Chương 18

Biên tập: Yuan

Đã Beta~

Qua mùng năm, chỗ cậu làm thêm đã mở cửa buôn bán lại. Cậu gọi điện cho phòng kỹ thuật, cuối cùng cũng có người tiếp điện thoại, nói đã báo cho bên đó, tới mùng bảy đi làm sẽ có nhân viên đến sữa chữa hệ thống sưởi. Bất quá tới mùng bảy đã có một ít học sinh và giáo viên quay trở lại, Tiểu Ninh đã có thể chuyển về ký túc xá.

 

Trong hai ngày này, điện thoại Chu Húc đổ chuông rất nhiều lần, Chu Húc thấy phiền, liền tắt chuông điện thoại.

 

Tiểu Ninh có chút lo lắng, chờ qua năm Chu Húc đi làm lại, cậu phải quay về trường học, hai người không có cơ hội ở gần nhau, đến lúc đó làm sao bây giờ?

 

Với tính cách của Chu Húc, Tiểu Ninh mà trực tiếp tỏ tình sẽ dọa chết hắn, anh nhất định sẽ lấy lý do tuổi tác hai người chênh lệch quá nhiều cự tuyệt Tiểu Ninh, đến lúc đó Tiểu Ninh sẽ không cơ hội nào khác.

 

Nếu muốn theo đuổi Chu Húc tới tay, biện pháp duy nhất là tế thủy trường lưu (细水长流 – dòng chảy nhỏ mà dài, kiên trì từng chút một đến khi hoàn thành mục tiêu), chậm rãi bồi dưỡng tình cảm với anh, đến một ngày nào đó, tình cảm sâu đậm của bọn họ có thể phá bỏ giới hạn tuổi tác.

 

Nhưng phải mất bao lâu?

 

Nếu như không có cái tên bạn trai cũ kia tới quấy rối, Tiểu Ninh còn có thể bình tĩnh chậm rãi bồi dưỡng tình cảm.

 

Tới mùng sáu, Tiểu Ninh phải đi làm, Chu Húc có hẹn với bạn bè, hai người đều ra khỏi nhà.

 

Tiểu Ninh cả ngày đều ở trong tiệm bánh ngọt, lúc thì pha trà sữa, lúc thì chiên khoai tây, lúc thì lấy bánh ngọt, nhưng vẫn luôn nghĩ làm thế nào để theo đuổi Chu Húc, không để cho cái tên bạn trai cũ kia có cơ hội, nghĩ đến tâm phiền ý loạn.

 

Chạng vạng lúc đang ăn cơm, Chu Húc gửi tin nhắn cho cậu, hỏi cậu buổi tối ăn gì, tốt nhất nên ăn món nào dễ tiêu hóa, đừng để dạ dày lại khó chịu.

 

Từ trước tới nay Tiểu Ninh đều không có đối xử với thân thể cẩn thận như thế, đều là mua bừa một hộp cơm sườn ăn, thấy tin nhắn của Chu Húc, vui vẻ nói đã biết, vốn muốn ăn cơm sườn, nhưng vẫn nên ăn mì thì hơn.

 

Chu Húc nói, ngày mai sẽ nấu sườn cho cậu ăn.

 

Tiểu Ninh nghĩ đến đồ ăn ngon, cảm giác bản thân vẫn phải có chút lòng tin.

 

Hôm nay Tiểu Ninh đi làm về muộn, tới mười giờ tối mới tan ca, khi cậu về đến nhà Chu Húc thì đã hơn mười giờ. Chu Húc đã cho cậu chìa khóa dự phòng, tự cậu có thể mở cửa vào nhà.

 

Vừa đi vào, những người đang ngồi nói chuyện ở phòng khách đều tạm ngừng, quay đầu nhìn cậu.

 

Tiểu Ninh lúc này mới phát hiện, hôm nay Chu Húc có hai vị khách, tuổi tác so với Chu Húc lớn hơn vài tuổi, là một người đàn ông đã kết hôn. Hai người và Chu Húc ở phòng khách uống rượu, trên bàn có mấy món làm đồ nhắm rượu, khắp sàn nhà có rất nhiều chai rỗng, bia có, rượu có. Ba người đều ngồi xếp bằng ở trên thảm, bộ dạng có vẻ sẽ uống cả đêm.

 

Hai người kia kỳ lạ mà nhìn chằm chằm Tiểu Ninh một hồi, sau đó đồng loạt quay đầu nhìn Chu Húc.

 

Chu Húc giải thích nói: “Đứa nhỏ này tạm thời ở nhà tôi, hệ thống sưởi ở ký túc xá trường cậu ấy bị hỏng, mấy ngày nay không ai đi làm để sửa. Còn đây là hai người bạn thời Đại học của tôi, là bạn tốt, Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ.”

 

Tiểu Ninh nhanh chóng chào hỏi: “Chào Phùng ca, chào Lữ ca.”

 

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ đưa mắt nhìn nhau, Phùng Tùng mở miệng nói: “Uống rượu được không? Lại đây cùng uống với mọi người.”

 

Tiểu Ninh nhìn vẻ mặt kỳ lạ của Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ, ở trong nhà bạn bè nếu thấy một người cùng giới sẽ không có vẻ mặt này. Tiểu Ninh tâm tư linh hoạt, lập tức nhớ Chu Húc từng nói có hai người bạn biết rõ anh là đồng tính, chắc là hai người này.

 

Khó trách em gái anh ở nhà anh thấy mình lại có vẻ mặt như thế.

 

Tiểu Ninh thấy Phùng Tùng chỉ là khách sáo mời vài câu, bản thân liền mượn cớ: “Cảm ơn Phùng ca, chỉ là không được. Ngày mai em còn phải đi làm sớm, nên nghỉ ngơi sớm một chút, cảm ơn, Chu ca, em đi ngủ trước đây.”

 

Chu Húc lập tức đứng dậy, muốn đi vào phòng bếp rót cho Tiểu Ninh ly nước, anh có lẽ đã uống không ít, lảo đảo đi tới, nói: “Đói bụng không? Tôi rót cho cậu ly nước bắp nhé.”

 

Tiểu Ninh đỡ anh, nói: “Em tự rót được, anh ngồi xuống đi.”

 

Chu Húc không nghe, đi vào phòng bếp rót cho cậu ly nước bắp, còn bỏ thêm chút đường phèn.”

 

Ly nước bắp nóng hổi, mùi hương thơm mát, Tiểu Ninh uống xong dạ dày thoải mái hơn chút. Chu Húc nhìn cậu uống xong ly nước bắp, nhẹ giọng nói: “Tối nay phỏng chừng bọn tôi còn lâu mới uống xong, có chút ồn.”

 

Hai người bọn họ ở phòng bếp nói chuyện một lúc, khi đi ra, vẻ mặt của Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ càng kỳ lạ hơn. Tiểu Ninh vào phòng tắm tắm rửa, đóng cửa lại liền nghe Lữ Bằng Vũ nói: “A Húc, cậu thành thật nói tôi biết…”

 

Chu Húc, Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ là bạn từ thời Đại học, ba người sau khi tốt nghiệp đều ở lại thành phố này, vẫn duy trì tình bạn, đến bây giờ cũng đã mười mấy năm.

 

Đương nhiên trong lúc đi học, ký túc xá vốn là bốn người một phòng, tình cảm rất tốt, không có việc gì liền cùng nhau ra quán net, uống rượu liên hoan, nói chuyện linh tinh. Có lần Phùng Tùng thất tình, mọi người trong phòng mua hai thùng bia, ở ký túc xá cùng Phùng Tùng uống rượu chữa thương. Tất cả mọi người đều uống rất nhiều, trong lúc nhất thời mọi người đều nói ra bí mật sâu nhất trong lòng mình.

 

Sinh viên mới hơn hai mươi tuổi làm gì có bí mật gì lớn, đơn giản chỉ là yêu thầm ai, thích ai, rồi bị ai cự tuyệt, chỉ toàn vấn đề về tình cảm.

 

Lữ Bằng Vũ nói hắn thầm mếm hoa khôi, một người khác nói hắn thích một nữ sinh cùng khoa, bọn họ là bạn học từ hồi Trung học, có nam sinh ở phòng kế bên cũng thích cô ấy, đi theo hắn xin số điện thoại của nữ sinh kia, hắn nói dối là người nhà nữ sinh đó không cho. Phùng Tùng nói bí mật lớn nhất của hắn là bị người ta đá, mà con mẹ nó còn là bị loại con gái không ra gì đá.

 

Chu Húc nói, bí mật lớn nhất của anh chính là anh là đồng tính luyến ái.

 

Ngay lúc đó, cả ba người đều nghe đến tỉnh rượu, chỉ có Chu Húc ngồi phịch xuống sàn mà ngủ.

 

Ngày hôm sau, ba người đều không nói gì, qua một đoạn thời gian, một người khác xin với trường học, nói hắn muốn thi nghiên cứu sinh, ở ký túc xá rất ồn, yên lặng thay đổi chỗ ở.

 

Chu Húc lúc này mới phát giác bản thân đã nói sai cái gì.

 

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ đối với việc này cũng chưa từng nói gì, cho đến tận lúc tốt nghiệp Đại học, hai người bọn họ vẫn ở cùng ký túc xá với Chu Húc, là bạn tốt của nhau, chẳng bao giờ cãi nhau.

 

Sau này mọi người dần dần lập gia đình hết, cũng đã qua ba mươi tuổi, hai người kia bắt đầu quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của Chu Húc. Sau khi Chu Húc và Trần Dịch Hoành xác định hẹn hò, cũng dẫn Trần Dịch Hoành đến giới thiệu cho hai người họ.

 

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ đối với Trần Dịch Hoành cũng không quá hài lòng, Chu Húc là một người thành thật, đã nhận thức rồi sẽ không hối hận, nhưng Trần Dịch Hoành người này nhìn qua chỉ thấy một đầu tóc bóng lưỡng, nói chuyện lại ngọt xớt. Đồng tính luyến ai sẽ không có giấy đăng ký kết hôn, không được pháp luật đảm bảo, bởi vậy bọn họ vẫn nhắc nhở Chu Húc vẫn nên để ý một chút.

 

Chu Húc vẫn luôn nói sẽ không có việc gì.

 

Một bộ dạng luôn tràn đầy niềm tin vào Trần Dịch Hoàng đến cuối đời.

 

Vậy mà mới vừa qua năm mới, Trần Dịch Hoành gọi điện cho hai người bọn họ, nói hắn và Chu Húc đã chia tay, là lỗi của hắn, không biết quý trọng Chu Húc, hiện tại Chu Húc không trả lời tin nhắn, không tiếp điện thoại của hắn, nên muốn nhờ hai người giúp đỡ khuyên nhủ Chu Húc.

 

Chu Húc cũng không phải trẻ nhỏ, hai người không muốn dính vào việc này. Nhưng cũng không chịu nổi Trần Dịch Hoành cả ngày lẫn đêm đều nhắn tin cầu xin bọn họ, nói Chu Húc hoàn toàn không chịu gặp hắn, hắn muốn tìm lý do để đến nhà tìm Chu Húc, nhưng Chu Húc đều không đồng ý, hắn chỉ muốn gặp mặt nói chuyện với Chu Húc, chỉ cần bọn họ giúp một tay hẹn Chu Húc là được.

 

Phùng Tùng thương lượng với Lữ Bằng Vũ, yêu đương ai mà không chia chia hợp hợp? Dù sao cũng chỉ là gặp mặt, cụ thể có chuyện gì, chính Trần Dịch Hoành phải giải quyết, nếu như Chu Húc kiên quyết muốn chia tay, bọn họ cũng không thể quản việc này.

 

Vì vậy vừa qua năm mới, hai người giải quyết xong hết việc trong nhà, liền hẹn Chu Húc đi ăn cơm, cũng hẹn cả Trần Dịch Hoành.

 

Chu Húc lúc đó không biết chuyện này, nhìn thấy Trần Dịch Hoành cũng không trở mặt, bình thản ăn xong bữa cơm rồi nói có việc cần phải về, cũng không để ý Trần Dịch Hoành giữ lại đã đi.

 

Hai người vừa nhìn thấy việc không thành, liền đem rượu tới cửa, muốn an ủi Chu Húc, ngược lại Chu Húc tuy vẫn chưa nói gì, nhưng bọn họ hiểu được trong lòng Chu Húc cũng đang rất khổ sở, dù sao lúc trước cũng xác định sẽ cùng Trần Dịch Hoành trải qua cả đời.

 

Không ngờ người thành thật như Chu Húc, vừa mới chia tay bạn trai, trong nhà thế nhưng lại có một thanh niên đẹp trai khác.

 

Phùng Tùng và Lữ Bằng Vũ không hẹn mà cùng nghĩ: không thể nào, chẳng lẽ là Chu Húc thay lòng đổi dạ?!

 

Hết chương 18

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s