VQ – Chương 17

Chương 17

Biên tập: SoleiL

Đã Beta~

Ngày hôm sau, Chu Húc dẫn Tiểu Ninh đi hội chùa, đây là một trong những hoạt động truyền thống.

Chu Húc đại khái nghĩ Tiểu Ninh cả ngày ở nhà sẽ khó chịu, nên dẫn cậu ra ngoài đi dạo  loanh quanh. Kỳ thực sẽ có một ít đồ chơi mà trẻ con thích, nào là pháo đánh, gậy tiên nữ, pháo kép, nghệ thuật cắt giấy, đèn lồng, đồng tâm kết, còn có đủ loại đồ chơi của trẻ con.

Đối với Tiểu Ninh, thật ra những….thứ này cậu đều không thấy hứng thú.

Từ nhỏ ba mẹ chưa một lần dẫn cậu đi chơi, cậu cũng đem sự thích thú với những món đồ chơi biến thành số không.

Nhưng Chu Húc đặc biệt dẫn cậu đi dạo, cậu thích phần thật tâm này của Chu Húc, nên cũng tỏ ra thích thú với mọi thứ. Một chút thì đòi ăn kẹo bông gòn, một lát thì muốn mua đồ chơi làm bằng đường, muốn đi cắt giấy nghệ thuật, còn muốn ăn đồ nướng.

Trong lúc Chu Húc xếp hàng mua cánh gà nướng, cậu len lén đem quyển sách của Trần Dịch Hoành ném vào thùng rác, dùng túi màu đen bao xung quanh, để phòng ngừa vạn nhất.

Balo nhẹ đi không ít.

Sau khi vứt sách xong, Tiểu Ninh nhìn số lượng người xếp hàng dài như vậy, đi qua nói với Chu Húc: “Sao đông như vậy, phải chờ đến khi nào?”

Chu Húc cúi đầu nhìn cậu, nói: “Không sao, một chút nữa là đến chúng ta, cậu sang ghế bên cạnh ngồi đi.” Tiểu Ninh sẽ không để Chu Húc xếp hàng một mình, ngẩng đầu nói: “Em chờ với anh.”

Ngày hôm nay thời tiết tốt, Tiểu Ninh vừa ngẩng đầu, bị ánh mặt trời chiếu vào, chỉ có thể hé mắt nhìn. Cậu nói xong, lại ngẩng đầu nhìn Chu Húc. Chu Húc cũng nhìn Tiểu Ninh, đột nhiên quay đầu nhìn sang chỗ khác, vẻ mặt có chút xấu hổ.

Tiểu Ninh tự kỷ nghĩ, làn da của cậu rất tốt, có phải dưới ánh mặt trời còn đẹp hơn nhiều đúng không?

Nghĩ như vậy, cậu cố ý quấn lấy Chu Húc nói chuyện, muốn Chu Húc nhìn cậu, trả lời những câu hỏi lung tung của cậu.

Trong chốc lát ánh mắt Chu Húc trở nên mơ hồ, ánh mắt nhấp nháy, cho đến khi điện thoại vang lên.

Lại vang lên một hồi chuông di động, Chu Húc đều không nhìn tới, Tiểu Ninh cố ý hỏi anh tại sao di động lại kêu liên tiếp như thế?

Chu Húc nói: “Chỉ là một ít tin tức nhàm chám.”

Chu Húc mua hai xiên cánh gà nướng, nhưng mà anh ít khi ăn những thứ này, nói với Tiểu Ninh: “Không nên ăn nhiều, về nhà có thể tự nướng ăn.”

Tiểu Ninh vừa cắn cánh gà vừa nói: “Em không biết nướng.”

Chu Húc nhìn hắn ăn, cười nói: “Xem sách dạy nấu ăn, tôi nghĩ sẽ không quá khó.”

Tiểu Ninh thích Chu Húc nói chuyện như vậy, phảng phất như muốn cậu đến ở cùng nhà với Chu Húc.

Tiểu Ninh còn chưa ăn hết hai xiên cánh gà nướng, điện thoại Chu Húc lại vang lên, có người gọi đến cho anh.

Chu Húc lấy điện thoại ra xem, sau khi nhìn người gọi tới, vẻ mặt có chút bối rối. Tiểu Ninh không thể nhìn thấy là ai gọi, nhưng trong lòng đã đoán được tám chín phần là ai.

Chu Húc tiếp điện thoại, chỉ nói một tiếng “Alo”, sau khi nói thì im lặng, vẫn chỉ nghe đối phương nói. Một lúc sau, Chu Húc mới nói một câu: “Không phải, thật là không có, có lẽ cậu không nhớ đã bỏ ở đâu đi.”

Tiểu Ninh đoán anh đang nói về quyển sách, nghĩ trong lòng, bị tôi ném ra thùng rác rồi.

Người bên kia điện thoại dong dài một hồi, Chu Húc cắt ngang lời hắn: “Đừng nói nữa, tôi đang ở bên ngoài, cúp máy đây.” Nói xong cũng không chờ người kia trả lời, lập túc cúp điện thoại.

Tiểu Ninh rất hài lòng, nhưng giả vờ hỏi: “Làm sao vậy? Ai gọi tới? Hình như anh không được vui?”

Chu Húc nhìn cậu gặm cánh gà, lấy khăn giấy ra để cậu lau tay, thở dài nói: “Là bạn trai cũ của tôi.”

Tiểu Ninh nghe anh nói, lập tức hận không thể mắng chết cái tên bạn trai cặn bã đó, nhưng cậu nhịn xuống, làm bộ kinh ngạc hỏi: “Hai người không phải chia tay rồi sao?”

“Ừ.” Chu Húc gật đầu.

Tiểu Ninh thấy anh không nói tiếp, thử hỏi: “Anh ta hối hận sao? Muốn quay lại với anh hả?”

Chu Húc thấy cậu tò mó, nói: “Như này cậu cũng đoán được.”

Tiểu Ninh căm giận: “Thế nào lại không đoán được, nếu như không phải muốn quay lại, sao lại gọi điện thoại cho anh? Anh ta không phải có…người bên ngoài sao? Anh ta với người đó…chia tay sao, hay là phát hiện đối phương không tốt, không bằng một phần của anh, hiện tại hối hận, muốn quay lại.”

Chu Húc cười nói: “Tôi thì có cái gì tốt.”

Tiểu Ninh phát hiện anh tuy cười, nhưng tâm tình không phải là tốt lắm, liền không dám nói nữa, chỉ hỏi anh: “Vậy anh còn thích anh ta không?”

Hỏi xong, Tiểu Ninh mới cảm thấy không an lòng, rất rối loạn.

Chu Húc không nói thích, cũng chưa nói không thích, chỉ nói một câu: “Không biết.”

Tiểu Ninh trong lòng chán nản.

Cái gì gọi là không biết? Cái tên đàn ông chết tiệt kia bên ngoài…, lừa dối Chu Húc, mà Chu Húc thế mà còn nói không biết.

Tiểu Ninh ngay bây giờ không còn hăng hái đi dạo hội chùa, cũng không giả vờ bản thân rất vui vẻ. Hai người đi dạo một lúc, Chu Húc thấy vẻ mặt Tiểu Ninh không tốt, lo lắng hỏi cậu làm sao vậy.

Tiểu Ninh nói mệt mỏi.

Chu Húc thấy cậu tinh thần uể oải, cũng không có tâm trạng đi dạo, hai người lên đường đi về nhà.

Dọc đường đi, Tiểu Ninh dựa lưng vào ghế, cả người mệt mỏi.

Chu Húc thật sự lo lắng, lại hỏi: “Cơ thể cậu khó chịu đúng không? Nhìn vẻ mặt rất xanh xao, môi trắng bệch. Có muốn đi khám bệnh không?”

Tiểu Ninh nghe anh nói thế, mới phát giác dạ dày cảm thấy đau.

“Dạ dày có chút đau, không có việc gì. Em từ nhỏ dạ dày đã không tốt, chắc là vừa ăn bậy cái gì, nghỉ ngơi một chút, ngày mai sẽ hết.”

Chu Húc ngay lập tức tự trách, không nên dẫn cậu đi ăn kẹo bông gòn, cánh gà nướng, Tiểu Ninh còn uống một ly lớn trà sữa lạnh! Chu Húc kiên trì muốn dẫn Tiểu Ninh đi bệnh viện, Tiểu Ninh từ nhỏ đã bị đau dạ dày thành quen, nên cũng không thèm để ý.

“Không muốn đi, em không thích bệnh viện, vừa qua năm mới, không nên đi, có được hay không?” Tiểu Ninh khẩn cầu nói, “Em bình thường đều như vậy, không có việc gì, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi.”

Chu Húc hỏi cậu: “Như thế nào bình thường đều như vậy? Cậu chưa từng đi khám hay sao?”

Tiểu Ninh lơ đểnh nói: “Khi còn bé mẹ không rảnh quan tâm em, làm rất nhiều công việc nên không có ở nha, ba nếu quên không cho em tiền, thì bữa đó em đói. Chắc là bị đói nhiều như vậy, còn ăn thức ăn nhanh đầy dầu mỡ, dạ dày sẽ không tốt.”

Chu Húc lại bắt đầu đau lòng cậu.

Tiểu Ninh lần này ngược lại không giả vờ đáng thương, nhưng cậu lại nói ra những câu thương cảm như vậy?

Sau khi về đến nhà, Chu Húc nhanh chóng nấu cháo nóng cho Tiểu Ninh, còn có một chén nước cơm, để một tí cậu từ từ uống. Lại lấy thuốc dạ dày cho cậu uống, lại lấy cho cậu ly nước nóng, hỏi cậu còn đau hay không, nếu còn đau nhất định phải đến bệnh viện, còn dặn cậu sau này phải chăm sóc dạ dày cho tốt.

Tiểu Ninh nằm trong ổ chăn ấm áp, được chăm sóc thoải mái như con mèo nhỏ.

Cậu từ trước đã bị đau dạ dày, nhịn một chút sẽ hết, chỉ cần mua thuốc uống là được, cũng không cảm thấy quá khó khăn, nên đi học thì đi học, nên đi làm thì đi làm. Hiện tại thì sao, nhìn vẻ mặt Chu Húc lo lắng mà trông coi cậu, lúc bắt đầu rất là đau, không khỏi rên hừ hừ, dẫn tới Chu Húc đưa tay xoa dạ dày cho cậu.

Tay Chu Húc rất to lại còn ấm.

Tiểu Ninh giống như bị ám ảnh, không suy nghĩ liền hỏi: “Bạn trai cũ của anh là người như thế nào?”

Chu Húc sửng sốt, ngừng động tác trên tay.

Tiểu Ninh có chút thấp thỏm: “Em chỉ là muốn nói, anh ta đối xử với anh như vậy, hiện tại quay lại tìm anh, anh còn không chặn anh ta…Anh trước đây rất thích anh ta đúng ko?

Tiểu Ninh chỉ dám nói “Trước đây”, không dám nói “Hiện tại”, cậu sợ Chu Húc cho cậu đáp án khẳng định.

Chu Húc suy nghĩ một lúc, mới nói: “Cậu ấy…là người cùng một chỗ với tôi từ hồi học phổ thông, không có gì đặc biệt. Về phần “rất thích, đến độ tuổi của chúng tôi, rất ít có chuyện tình cảm mãnh liệt. Chúng tôi sao, ngay từ đầu là bạn bè, chậm rãi có tình cảm với nhau. Tôi không biết nói như thế nào, dù sao tôi cũng đã hạ quyết tâm cùng cậu ấy sống cả đời, đột nhiên chia tay, thật sự là đả kích đối với tôi.

Tiểu Ninh càng nghe, càng cảm thấy khó chịu, cậu sợ loại cảm giác giúp đỡ trong lúc hoạn nạn này của Chu Húc, hỏi: “Vậy anh…sẽ quay lại với anh ta hả?”

Chu Húc nở nụ cười, lắc đầu nói: “Cậu sao lại nhiều chuyện thế? Tôi còn không suy xét nhiều như vậy, nhất thời không thể chấp nhận, chuyện cậu ấy lừa dối tôi.”

Tiểu Ninh nghe thế, trong lòng lại có chút hy vọng, vội vàng nói: “Anh nếu thấy anh ta phiền, có thể chặn số anh ta.”

Chu Húc tiếp tục chịu mệt nhọc xoa dạ dày cho cậu: “Không thể nói là có phiền hay không, tôi chặn số cậu ấy, thì cậu ấy sẽ tới tận nhà, tôi sẽ không tránh được.”

Nếu như bạn trai cũ của anh liên tục không ngừng gửi tin nhắn cho Chu Húc, thậm chí tới tận nhà tìm anh cầu xin tha thứ? Chu Húc có khi nào sẽ đồng ý quay lại với anh ta không?

Chu Húc nói bây giờ không có khả năng tiếp nhận, vậy qua một thời gian sau, lẽ nào có thể tiếp nhận rồi?

Tiểu Ninh nhìn hàng mi cong trên đôi mắt của Chu Húc, cả đời, cậu cũng có thể cùng Chu Húc sống cả đời nha. Chu Húc là đồng tính luyến ai, cậu là nam, không phải vừa đúng sao? Cậu lớn lên rất đẹp, còn trẻ tuổi, chẳng lẽ không so được với người bạn trai cũ kia?

Tiểu Ninh cố ý nói: “Điều kiện của anh tốt như vậy, có công việc, có nhà lại có xe, hơn nữa tính tình còn rất tốt, còn sợ không tìm được được bạn trai mới hay sao? Tôi nghĩ anh nên chờ một thời gian, người phù hợp với anh sẽ xuất hiện, so với người trước còn tốt hơn.”

Chu Húc nghe cậu nói như vậy, nở nụ cười, sờ đầu cậu nói: “Cậu còn nhỏ thì biết cái gì.”

Tiểu Ninh vùi mình vào trong chăn, tôi không còn nhỏ nha, nhất định sẽ đuổi được anh tới tay.

Hết chương 17

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s