VQ – Chương 16

Chương 16

Biên tập: SoleiL

Đã Beta~

Nhà tui tuy ko nhiều người theo dõi nhưng vẫn muốn chúc mọi người “Năm mới vui vẻ, sang năm mới có nhiều niềm vui hơn, thành công trong công việc và học tập, gia đình luôn hạnh phúc, hòa thuận. Cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ tui”~~~~~

 

Tiểu Ninh nghĩ thích Chu Húc là chuyện tốt, ít nhất cậu cảm thấy rất là tốt.

Cậu sao, từ nhỏ luôn muốn có anh trai. Lúc mẹ bị đánh có thể đứng ra bảo vệ mẹ, lúc cậu đói bụng có thể cho cậu ăn, lúc cậu ở trường học bị bạn học cười nhạo có thể bênh vực cậu, lúc ba thiếu nợ có thể cùng cậu nghĩ cách, cậu đã luôn nghĩ như thế.

Chỉ là muốn mà thôi.

Nhưng hiện tại có Chu Húc, Tiểu Ninh ảo tưởng hình như trở thành sự thật.

Tiểu Ninh thích kề cận Chu Húc.

Chu Húc ở phòng khách xem TV, cậu cũng sẽ xem TV, Chu Húc ở phòng sách lên mạng, cậu cũng sẽ ở bên cạnh đọc sách, Chu Húc đi siêu thị mua đồ ăn, cậu sẽ chịu trách nhiệm đẩy xe, Chu Húc nấu cơm, cậu ở bên cạnh rửa rau, những gì có thể làm cậu đều làm.

Chu Húc để cậu ra phòng khách ngồi chờ, đồ ăn sẽ xong ngay, cậu cũng không đi, ở ngay bên cạnh nhìn anh. Chu Húc hỏi cậu làm sao vậy, cậu đã nói: “Em thích nhìn anh nấu cơm, trước đây mẹ phải làm nhiều việc một lúc, không có thời gian nấu cơm, em đều ăn thức ăn nhanh bên ngoài, rất khó ăn.”

Cậu vừa nói như vậy, Chu Húc sẽ có vẻ mặt đau lòng.

Tiểu Ninh phát hiện, Chu Húc rất mềm lòng. Chu Húc nếu không nhẹ dạ, như thế nào sẽ trả nợ giúp cậu?

Vì vậy, Tiểu Ninh không ngại giả vờ đáng thương, để Chu Húc càng ngày càng yêu thương cậu hơn.

Cậu còn nhớ rõ Chu Húc có nói qua cậu mới chỉ là đứa nhỏ mười mấy tuổi, bọn họ kém nhau mười bảy tuổi, căn bản không có khả năng.

Đối với người nghiêm cẩn bảo thủ như Chu Húc mà nói, kém mười bảy tuổi là khoảng cách xa xôi, căn bản không có khả năng vượt qua, sẽ không tồn tại bất kỳ khả năng yêu mến nhau.

Tiểu Ninh phải khiến cho suy nghĩ này của Chu Húc dao động.

Cụ thể làm như thế nào để Chu Húc dao động, Tiểu Ninh còn chưa nghĩ ra biện pháp. Cậu chỉ biết bản thân lớn lên bộ dạng tàm tạm, Chu Húc đã từng khen cậu đẹp, khuôn mặt sẽ không thành vấn đề. Chu Húc mềm lòng, không bằng cậu vẫn luôn kề cận Chu Húc giả vờ đáng thương, để Chu Húc càng ngày càng yêu thương cậu, cho đến một ngày nào đó sẽ không thể buông bỏ cậu.

Mặc kệ như thế nào, cậu sẽ theo đuổi Chu Húc thành công.

Tiểu Ninh là một người làm việc rất có kế hoạch, nói được sẽ làm được. Trước đây muốn thi đậu Đại học nổi tiếng, rời khỏi thành phố cũ nát kia, khiến những người vẫn luôn cười nhạo cậu phải sợ ngây người, sau lại không từ thủ đoạn muốn trả hết nợ của ba, thoát khỏi cuộc sống như này, về sau một đường đi lên, trải qua cuộc sống riêng của bản thân. Hiện tại, cậu muốn theo đuổi Chu Húc tới tay, khiến Chu Húc trở thành của riêng cậu.

Tiểu Ninh thu hồi vẻ yếu ớt, do dự và bàng hoàng, ở trước mặt Chu Húc tỏ vẻ thông minh.

Cơm nước xong, cậu sẽ giúp đỡ rửa chén, quét dọn, trong lúc Chu Húc ngủ trưa, cậu sẽ gọt hoa quả, lúc Chu Húc đọc sách, cậu sẽ lấy sách Tiếng Anh ra học, Chu Húc hỏi cậu sao không ra ngoài đi chơi với bạn học, cậu nói chính mình và bạn học không thân thiết, chỉ là quan hệ bình thường.

“Em lúc học Trung học vẫn luôn bị bắt nạt, cho nên hiện tại không kết thân với bạn học, trong lòng vẫn luôn bị ám ảnh.” Tiểu Ninh nói.

Chu Húc quả nhiên tò mò, hỏi cậu vì sao bị bắt nạt.

Tiểu Ninh nhẹ nhàng nói: ‘Bởi vì ba em mê cờ bạc, còn hay đánh vợ. Quê nhà em nhỏ như vậy, nhà ai xảy ra việc gì, sẽ truyền đi rất nhanh. Em không có tiền, không thể đi chơi với bạn học, bọn họ khinh thường em, chỉ cần có một người dẫn đầu bắt nạt em, sẽ có người khác làm theo.”

Tuy rằng cậu cố ý nói thê thảm như vậy, nhưng lời Tiểu Ninh nói đều là sự thật. Cho nên sau khi cậu lên Đại học, đối với bạn học vẫn không mặn không nhạt như cũ, cho dù thiếu nhiều tiền như vậy, cũng chưa từng nghĩ đến mượn bạn học.

Bởi vì bọn họ chỉ biết khinh thương cậu, bắt nạt cậu. Ngược lại bị bắt nạt cũng không quan trọng, Tiểu Ninh không để ý, đã tập thành thói quen rồi, nhưng khi bị bắt nạt sẽ ảnh hưởng đến phương diện khác, như học tập và làm thêm, bởi vậy cậu tận lực tránh cho tốt.

Chu Húc nghe được chuyện cũ thê thảm của cậu, quả nhiên sẽ lộ ra vẻ mặt yêu thương, nhưng cái gì cũng chưa nói, chỉ là đưa tay sờ đầu Tiểu Ninh.

Tiểu Ninh rất thích Chu Húc sờ đầu cậu, rất nhẹ nhàng, dường như mang theo tình cảm yêu thương, khiến cho cậu có cảm giác được người yêu thương. Tiểu Ninh mở mắt chăm chú nhìn Chu Húc, chờ mong Chu Húc sẽ nói gì đó, có lẽ là sờ mặt cậu, chiếm chút tiện nghi của cậu. Nhưng khi Chu Húc tiếp xúc với tầm mắt của Tiểu Ninh, giống như bị phỏng mà thu tay về.

Tiểu Ninh suy nghĩ có phải hay không bản thân nhìn quá nhỏ, có nên thay đổi kiểu tóc và phong cách ăn mặc hay không, để bản thân nhìn có vẻ chín chắn.

Cậu muốn mê hoặc Chu Húc, để Chu Húc sờ cậu, hôn cậu.

Không biết vì sao, lúc ở câu lạc bộ cậu rất ghét những khách hàng làm….những hành động này, hiện tại lại mong muốn Chu Húc từng cái đều làm một lần.

Chu Húc đứng dậy đi tắm, điện thoại để lại trên bàn trà.

Tiểu Ninh cầm một quyển sách từ phòng sách ra, ngồi xếp bằng trên thảm đọc sách. Một lúc sau, điện thoại kêu “Ting ting” vài tiếng. Tiểu Ninh để ý, nhưng điện thoại giống như phát điên, cách vài giây lại vang lên một tiếng, ít nhất có hơn mười tin nhắn.

Tiểu Ninh tương đối mẫn cảm, lập tức cảm thấy việc này không được bình thường. Cậu nghiêng người nhìn vào điện thoại, lúc có tin nhắn đến, màn hình điện thoại sẽ sáng vài giây, tin nhắn chưa đọc xếp hàng dài trên màn hình. Thừa dịp có màn hình sáng vài giây, Tiểu Ninh thấy rõ, tất cả tin nhắn đều đến từ “Trần Dịch Hoành”.

Tiểu Ninh thiếu chút nữa phát điên.

Cậu không khống chế được ý muốn cầm lấy điện thoại nhìn lén, điện thoại của Chu Húc căn bản không cài mật khẩu, tùy tiện cầm lấy quẹt là có thể mở.

Chu Húc có thể tùy ý để ở bàn trà như thế, hẳn là không nghĩ tới Tiểu Ninh sẽ xem trộm điện thoại.

Tiểu Ninh cẩn thận nghe động tĩnh của Chu húc trong phòng tắm, sau đó thừa dịp có tin nhắn đến, màn hình sáng lên thì nhìn vào điện thoại của Chu Húc.

Cái tên Trần Dịch Hoành này giống như bị bệnh tâm thần, liên tiếp gửi hơn mười tin nhắn, dài có ngắn có. Ngắn thì “Em nhớ anh” “Anh không tin sao” “Chúng ta gặp nhau đi” các loại, còn có mấy tin nhắn dài đào hết tâm tư ra nói với Chu Húc, nhưng tin nhắn dài trên màn hình chỉ hiện câu đầu tiên, Tiểu Ninh không xem được toàn bộ, lo lắng đến khó chịu, hận không thể cầm lấy điện thoại của Chu Húc đem tất cả tin nhắn của Trần Dịch Hoành xóa hết.

Tiểu Ninh không phải ngu ngốc, cậu liền hiểu rõ, đây là người đã bỏ Chu Húc theo người khác…bây giờ đã chia tay người kia, hiện tại muốn quay trở về. Nhớ tới Chu Húc là người thành thật sẽ bị bắt nạt, trở về nói vài câu dễ nghe, Chu Húc sẽ mềm lòng, hai người quay về bên nhau.

Nằm mơ đi, Tiểu Ninh nghĩ.

Điện thoại lại vang lên, Tiểu Ninh nhìn lén vài chữ:

“Sách của em còn ở chỗ anh.”

“《Yêu anh như yêu sinh mệnh》”

“Trước đây, là anh đọc cho em nghe, anh luôn luôn —— “

Tiểu Ninh nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm đã ngừng, cậu không biết tại sao, đột nhiên cảm giác nhạy cảm nhanh nhạy, suy nghĩ chuyển động, còn không hiểu rõ sự việc, đã đứng dậy đi vào phòng sách.

Cậu đứng ở giá sách đọc nhanh như gió, điên cuồng tìm kiếm cuốn sách 《Yêu anh như yêu sinh mệnh》.

Tìm được rồi!

Cuốn sách được kẹp giữa giá sách.

Tiểu Ninh không chút nghĩ ngợi, rút quyển sách ra, nhét vào balo của cậu đặt ở phòng sách. Sau đó nhanh chóng tắt đèn phòng sách, trở lại phòng sách, khoanh chân ngồi theo tư thế đọc sách.

Gần như vừa lúc cậu làm xong hết tất cả, Chu Húc xoa tóc đi ra.

Muốn quay về lấy sách, không có cửa đâu!

Chu Húc một tay lau tóc, một tay cầm điện thoại xem tin nhắn.

Tiểu Ninh giả vờ tự nhiên nói: “Điện thoại của anh giống như có virus, vừa kêu liên tục hơn mười lần.”

Chu Húc nhìn tin nhắn, cười khổ nói: “Đều không phải.”

Anh im lặng xem hết tin nhắn, thở dài, cái gì cũng không nói.

Tiểu Ninh cố ý hỏi anh làm sao vậy, Chu Húc nói không có việc gì, xoay người đi vào phòng sách. Tiểu Ninh đoán anh nhất định là đi tìm quyển sách kia.

Tiểu Ninh tim đập rất nhanh.

Ngày mai, Tiểu Ninh nghĩ, ngày mai lúc đi đổ rác, cũng đem quyển sách ném đi.

——————

Lời tác giả: Tiểu Ninh của chúng ta là một tâm cơ BOY. Hì hì.

Hết chương 16

Advertisements

4 thoughts on “VQ – Chương 16

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s