Thị trưởng – Chương 4

Chương 4: Bạn học cũ
Biên tập: SoleiL
Đã Beta~

Ánh nắng buổi sớm mai xuyên thấu qua cửa thủy tinh chiếu vào, toàn bộ căn nhà yên tĩnh đều được bao phủ trong ánh sáng, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng chim hót, làm cho ngày xuân tràn đây sức sống vui vẻ.

Cảnh xuân tươi đẹp, trong phòng ăn có hai người đang ngồi ở bàn ăn, im lặng ăn này nọ.

Tiếu Tĩnh Tây kỳ thực rất muốn hỏi, Tạ Khải thế nào đột nhiên chạy đến nhà hắn nấu bữa sáng, hơn nữa…đối phương sao lại có chìa khóa nhà hắn?

Tóc Tạ Khải hơi ướt, thỉnh thoảng có vài giọt nước chảy dọc theo cằm, lướt qua làn da trắng nõn của anh.

Thoạt nhìn cảnh tượng như thế, Tạ Khải còn hiện ra vài phần tuổi trẻ, còn mang theo một loại thần bí mà mê hoặc.

Ánh nắng rơi trên khuôn mặt của anh, làm cho ngũ quan thoạt nhìn càng thêm anh tuấn.

Tiếu Tĩnh Tây không chớp mắt mà nhìn anh.

Tạ Khải ăn vài mấy muỗng cháo, như là biết được hắn nghi hoặc, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của hắn: “Tôi tìm cảnh vệ mở cửa, cháo nấu ở nhà vẫn tốt hơn.”

Tiếu Tĩnh Tây nhìn anh nửa ngày, nói giọng khàn khàn: “…Cảm ơn.”

Tạ Khải cười cười, trước sau như một ôn hòa nói: “Cậu tối hôm qua tối hôm qua uống nhiều rượu, nên ăn thanh đạm một chút.”

Tiếu Tĩnh Tây gật đầu, đoán rằng Tạ Khải nhất định đã phải đến đây rất sớm để nấu cháo, không khỏi nói thêm lần nữa: “Cảm ơn.”

Tạ Khải liếc hắn một cái, thấy hắn nhìn chằm chằm tóc mình, mỉm cười, nói: “Sáng sớm tôi chạy bộ.”

Tiếu Tĩnh Tây bừng tỉnh, cũng cười cười.

Tạ Khải nhìn hắn: “Đầu còn đau không?”

Tiếu Tĩnh Tây cười nói: “Ngủ một giấc dậy đã đỡ hơn rồi.”

Tạ Khải ừ một tiếng, hỏi hắn: “Sau này nếu không có việc gì, có muốn chạy bộ cùng tôi?”

Tiếu Tĩnh Tây gật đầu: “Được.”

Ở cái tuổi này, xác thực cũng phải rèn luyện, nếu không thân thể xảy ra việc gì, chức quan lớn cũng đều vô dụng.

Im lặng một lúc, Tạ Khải đột nhiên nói rằng: “Đoạn đường cao tốc ở thành Tây, lập tức sẽ khởi công.”

Tiếu Tĩnh Tây nghe vậy dừng một chút, lập tức gật đầu biểu thị đã biết.

Tạ Khải cúi đầu ăn cháo, một lát sau, chậm chạp nói: “Tối hôm qua, Hâm Long bên kia có chuyện gì không?”

Tiếu Tĩnh Tây rất nhanh trả lời: “Này cũng không có chuyện gì, bất quá tôi sẽ lưu ý.”

Tạ Khải nghe xong, cũng không nói gì nữa.

Tiếu Tĩnh Tây đoán không ra tâm tư của Tạ Khải, nhưng nếu Tạ Khải vài lần đều có ý định vô tình mà nhắc tới đường cao tốc ở thành Tây, nghĩ đến chuyện này cũng rất quan trọng.

Mà Hâm Long là bên xây dựng, Tiếu Tĩnh Tây nào dám lơ là.

Hắn đang lúc thất thần, đột nhiên nghe Tạ Khải nói: “Trứng chiên để lạnh ăn không ngon.”

Tiếu Tĩnh Tây dừng một chút, ý thức được, chẳng biết làm thế nào, liền nở nụ cười.

Hắn đem cháo cùng trứng chiên ăn xong, từ đáy lòng nói: “Ăn rất ngon.”

Không nghĩ tới tay nghề nấu nướng của Tạ Khải còn rất giỏi, cháo cùng với trứng chiên mùi vị cũng không tệ, vẻ ngoài cũng rất đẹp.

Sau khi ăn xong, Tiếu Tĩnh Tây tự giác dọn dẹp chén bát.

Tạ Khải ngồi ở sô pha xem báo, chờ hắn dọn dẹp xong, đứng dậy nói: “Tôi đi trước, hôm nay là cuối tuần, nghỉ ngơi cho tốt.”

Tiếu Tĩnh Tây cảm kích cười cười: “Được.” Dừng một chút, lại nói, “Lão Tạ, ngày hôm nay cảm ơn anh…”

“Không có việc gì.” Tạ Khải cắt ngang lời hắn, khoát khoát tay, vẫn là bộ dáng ôn hòa nhã nhặn, chậm rãi đi ra cửa.

Tiếu Tĩnh Tây lại ngủ thêm một giấc, lúc mười giờ, hắn nhận được điện thoại của Lưu Dĩ Tuấn.

Trước đó hai người đã hẹn cuối tuần này gặp mặt, nhìn đồng hồ, cũng sắp đến buổi trưa, có thể cùng ăn cơm trưa.

Sau khi gặp mặt tại quán cà phê, hai người quan sát đối phương, tiếp theo liền bật cười.

Tiếu Tĩnh Tây rời khỏi Long Thành đã mười năm, lúc học Đại học, nghỉ đông và nghỉ hè hắn còn có thể về nhà thăm ông bà nội, cũng sẽ cùng Lưu Dĩ Tuấn đến gặp mặt một số bạn học cũ, bất quá sau khi ông bà nội hắn qua đời, hắn cũng rất ít khi trở về.

Hôm nay gặp mặt, hai người đều đang bí mật quan sát sự thay đổi của đối phương.

Tiếu Tĩnh Tây nhớ trước đây Lưu Dĩ Tuấn rất mập mạp, cười lên một bộ dạng vô tâm vô phế, hiện tại tuy rằng cũng mập như xưa, những cũng đã trở thành một người đàn ông trung niên thành thục ổn trọng.

Lưu Dĩ Tuấn hôm nay đã là Phó Hiệu trưởng của một trường Cao trung trọng điểm. (Trung học phổ thông ở Việt Nam), vợ là con gái của một vị Phó Thị trưởng Long Thành, nghe nói hắn còn có một đứa con trai hai tuổi, cuộc sống rất hạnh phúc.

Có thể thấy được thời gian thần kỳ như thế nào, chỉ trong chớp mắt, mỗi lần gặp gỡ đều thấy mỗi người không giống với trước đây.

Tiếu Tĩnh Tây nhìn ly cà phê vẫn còn đầy trước mặt Lưu Dĩ Tuấn, cười hỏi: “Hiện tại không thích cà phê?”

“…Cũng không phải, đã lâu không uống qua, cảm giác là lạ.” Lưu Dĩ Tuấn hướng hắn nở nụ cười, giải thích nói, “Mấy lão nhân trong nhà đều thích uống trà, tôi uống theo cũng đã thành thói quen.”

Tiếu Tĩnh Tây gật đầu cười, biểu đạt đã hiểu rõ.

“Cậu đó, lần này dự định quay về đây định cư, hay là hết nhiệm kỳ sẽ rời đi?” Lưu Dĩ Tuấn vẫn là bộ dáng mơ hồ của trước kia, nói chuyện ung dung thong thả, cười híp đôi mắt.

Tiếu Tĩnh Tây: “Còn chưa xác định được.”

Lưu Dĩ Tuấn hiểu rõ nói: “Bác trai với bác gái đều ở Thủ đô hả?”

Tiếu Tĩnh Tây ừ một tiếng.

Lưu Dĩ Tuấn cười nói: “Sao lại không mang theo chị dâu cùng quay về Long Thành?”

Mấy năm trước Tiếu Tĩnh Tây kết hôn, Lưu Dĩ Tuấn có biết tới, nhưng hắn lại không biết rằng Tiếu Tĩnh Tây thật ra đã ly hôn.

Tiếu Tĩnh Tây cũng không gạt hắn, nở nụ cười, nói: “Đã ly hôn.”

Lưu Dĩ Tuấn trừng to mắt nhìn hắn: “Tôi với vợ trước là do thông qua giới thiệu mới đến với nhau, sau lại phát hiện rất nhiều vấn đề cũng không hợp, ly hôn cũng tốt.”

Lưu Dĩ Tuấn hồi phục lại tinh thần, lập tức thoải mái nói: “Nếu như tích cách không hợp nhau, ly hôn cũng tốt, dù sao bây giờ cũng còn trẻ, còn có rất nhiều cơ hội.”

Tiếu Tĩnh Tây không khỏi cười rội lên, gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”

Hắn có chút không muốn nói về chuyện này.

Làm quan chức Chính phủ, phương diện sinh hoạt cá nhân từ trước đến nay không có bí mật gì đáng nói, huống chi hắn vừa ly hôn, khẳng định càng bị để ý tới.

Lưu Dĩ Tuấn dường như rõ ràng tâm tư hắn, cùng cười, chuyển đề tài hỏi hắn: “Trở về đây, cảm thấy có quen không?”

“Vẫn tốt, dù sao cũng là lớn lên ở đây.” Tiếu Tĩnh Tây dừng lại, vừa cười vừa nói: “Sau này cùng tôi đi dạo bên ngoài đi, mười một năm mới trở về, rất nhiều nơi đều đã thay đổi.”

Có nhiều lúc trợ lý lái xe chở đi đến chỗ nào đó để làm việc, rõ rằng hắn nhớ kỹ phương hướng di chuyển, nhưng xe lại đi theo tuyến đường khác, cùng với trong trí nhớ của hắn hoàn toàn không giống.

Lưu Dĩ Tuấn đáp ứng: “Được đó, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi, tới lúc nghỉ hè, thời gian trống càng nhiều, lúc nào cũng có thể.”

Nhìn ra được cuộc sống của Lưu Dĩ Tuấn rất tốt, tuy rằng chức vụ không cao như Tiếu Tĩnh Tây, nhưng gia đình sống hòa thuận, đây là ao ước không thực hiện được của rất nhiều người…

Lưu Dĩ Tuấn nói cho Tiếu Tĩnh Tây một chút tình hình của những bạn học ở Sơ Trung và Cao Trung (THCS và THPT ở Việt Nam), trên cơ bản những….bạn học này đều trở về Long Thành, có người đảm nhiệm chức vụ tại Cơ quan Chính phủ, có người tự kinh doanh, hình như đều sống không tệ.

Bất quá Lưu Dĩ Tuấn nhắc đến cũng chỉ có mấy bạn học như vậy.

Tiếu Tĩnh Tây trong lòng trấn tĩnh, nếu như không có một chút bản lĩnh, chỉ sợ Lưu Dĩ Tuấn cũng sẽ không đến gần những bạn học này.

Cũng không phải nói Lưu Dĩ Tuấn nịnh bợ những người đó, bất quá xã hội này là như vậy, cùng là nhân tài mới có đề tài để nói chuyện.

Không biết làm sao, Lưu Dĩ Tuấn đột nhiên ngập ngừng, ấp a ấp úng hỏi Tiếu Tĩnh Tây: “Cậu sau khi trở về, có gặp qua Tô Cẩn Hề không?”

Không chờ Tiếu Tĩnh Tây trả lời, hắn nói thêm, “Nghe nói cô ấy hiện tại làm việc ở Cục Giao thông.”

Tiếu Tĩnh Tây yên lặng nhìn vào mắt Lưu Dĩ Tuấn, thẳng thắn nói: “Không có.”

Hắn thậm chí không biết Tô Cẩn Hề nhậm chức tại Cục Giao thông, lần trước mời dự họp hội nghị, lúc Tạ Khải hướng mọi người giới thiện hắn, cũng không thấy Tô Cẩn Hề.

Bất quá nghĩ lại cũng đúng, Tô Cẩn Hề ngoại trừ làm việc tại Ban ngành Chính phủ, hắn nghĩ không ra cô còn có thể làm gì khác.

Hơn mười năm trước, cha Tô Cẩn Hề cũng đã là Tổng Bí thư Thị ủy, mà mẹ cô còn là Cục trưởng Cục Giao thông, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, Tô Cẩn Hề làm việc đã rất có bộ dáng.

Hơn nữa tính cách Tô Cẩn Hề mạnh mẽ, vào làm việc ở Ban ngành Chính phủ cũng coi như ở trong dự liệu.

Lưu Dĩ Tuấn a một tiếng, nói: “Thì ra hai người còn chưa gặp mặt.”

Tiếu Tĩnh Tây cười cười: “Sẽ có cơ hội.”

Lưu Dĩ Tuấn liền không hỏi nhiều, còn nói một ít tình huống của Tô Cẩn Hề.

Hắn nói cho Tiếu Tĩnh Tây, mẹ Tô Cẩn Hề đã sớm lui về, đem vị trí nhường lại cho cô ấy.

Tiếu Tĩnh Tây cũng không cảm thấy qua kinh ngạc, việc Tô mẫu rút lui hắn có biết.

Hơn nữa mấy ngày nay hắn còn thường thường gặp mặt Tô phụ, tuy rằng không có giao tình gì, nhưng biểu hiện ra ngoài cũng được xem là hòa thuận.

Chủ yếu là Tô phụ đã ngây người ở vị trí Tổng Bí thư Thị ủy hơn mười năm, coi như không có được thăng chức, thì địa vị tại Long Thành cũng không thể khinh thường.

Tiếu Tĩnh Tây ban đầu tới nơi này, bãn lĩnh ngoài mặt cũng làm rất được.

Hắn không nhất định phải cũng những….vị quan chức này níu kéo giao tình, nhưng là nhất định không thể để quan hệ rơi vào tình cảnh bế tắc.

Lưu Dĩ Tuấn nhìn hắn một chút, nói: “Lại nói tiếp, Tô Cẩn Hề hiện tại là Phó Cục trưởng Cục Giao thông, hai người hẳn là có rất nhiều cơ hội gặp mặt, thế nào đến bây giờ còn chưa gặp?”

Tiếu Tĩnh Tây thu hồi tâm tư, cười cười, nói: “Cục Giao thông ở thành Tây, tôi rất ít khi đi chỗ đó.”

Lưu Dĩ Tuấn im lặng, nói: “Có muốn hay không tôi tìm thời gian hẹn cô ấy tới?”

Tiếu Tĩnh Tây cười nói: “Không cần phiền phức như vậy.”

Lưu Dĩ Tuấn có chút ngập ngừng nhìn hắn.

Tiếu Tĩnh Tây mỉm cười: “Cậu nếu có rảnh, cũng có thể tổ chức một buổi họp lớp, tôi cũng muốn gặp các bạn học cũ.”

Lưu Dĩ Tuấn rốt cuộc cười rộ lên, thuận theo hắn nói: “Cũng đúng, cậu đã rất nhiều năm không trở về, cũng nên tụ họp.”

Dừng một chút, hắn lại nói, “Tớ sau khi trở về sẽ liên lạc với mọi người, tìm một ngày tất cả mọi người đều rảnh.”

Tiếu Tĩnh Tây gật đầu.

Hai người nói một số chuyện trước đây, nhắc tới Tô Cẩn Hề, Lưu Dĩ Tuấn vài lần muốn nói lại thôi.

Tiếu Tĩnh Tây chỉ coi như không thấy, vẻ mặt bình thản hỏi tình hình gần đây của những bạn học.

Cuối cùng hai người nói tới công việc của Tiếu Tĩnh Tây, Tiếu Tĩnh Tây cũng không có giấu diếm quyền lợi hiện tại của bản thân.

Hiện tại bản thân hắn giữ chức vụ quan trọng, Đài truyền hình, báo chí trên cơ bản mỗi ngày đều đưa tin về hắn, cho dù hắn không nói, Lưu Dĩ Tuấn cũng sẽ biết.

Lưu Dĩ Tuấn ngược lại cũng không thấy bất ngờ, khẽ cười nói: “Tôi trước đây đã biết, cậu khẳng định sẽ có tiền đồ hơn chúng tôi, cậu hiện tại thế nhưng là Tam bả thủ của Long Thành a.” (Tam bả thủ mang ý nghĩ chỉ những người có thân phận/quyền lợi nắm giữ vị trí quan trọng)

Tiếu Tĩnh Tây cười, nhưng không nói gì.

Công việc của hắn, không có khả năng nói nhiều với Lưu Dĩ Tuấn.

Lưu Dĩ Tuấn cũng là một người thông minh, thấy hắn cười mà không nói, cũng chuyển đề tài, nói: “Nghe nói Tô mẫu sau khi về hưu, vào làm ở Công ty Hâm Long, là Tổng Giám đốc.”

Tiếu Tĩnh Tây bất động thanh sắc giương cao lông mày: “Tổng Giám đốc?”

Lưu Dĩ Tuấn gật đầu: “Hâm Long là công ty từ bên ngoài tới, bất quá danh tiếng ở Long Thành cũng không tệ, cậu sau này khẳng định sẽ có tiếp xúc với bọn họ —— “.

Hắn nói được một nửa, phát hiện Tiếu Tĩnh Tây nhìn chằm chằm phía sau lưng hắn, không khỏi cũng quay đầu lại nhìn.

Bên ngoài cửa đi vào hai người khách, một người đàn ông trung niên nho nhã anh tuấn đang nói chuyện với nhân viên quán cà phê, bên cạnh hắn còn có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, gương mặt hất cao lộ vẻ phấn chấn mạnh mẽ.

Lưu Dĩ Tuấn quay đầu nhìn Tiếu Tĩnh Tây, nhịn không được cười: “Còn đẹp hơn cả mỹ nữ ở Thủ đô, thế nào?”

Tiếu Tĩnh Tây không để ý tới hắn trêu chọc, trực tiếp nhếch khóe miệng: “Đây là Bí thư thành phố chúng ta, cậu không nhận ra?”

Hết chương 4

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s