Thị trưởng – Chương 3

Chương 3: Công ty Hâm Long
Biên tập: SoleiL
Đã Beta~

Tiếu Tĩnh Tây nắm thư mời trong tay, nhất thời không quyết định được.

Hắn suy nghĩ một chút, rốt cuộc cuối cùng vẫn là thong thả đi tới phòng Bí thư, gõ cửa.

Tạ Khải thấy người gõ cửa là hắn, vô cùng kinh ngạc chớp mắt một cái, lập tức cười hỏi: “Làm sao vậy?”

Tiếu Tĩnh Tây cũng không ngại ngùng, nói: “Lão Tạ, Hâm Long bên kia gửi thiệp mời cho tôi.”

Hắn vốn là suy đoán, Tạ Khải không hy vọng hắn cùng mấy người bên kia của công ty Hâm Long có dính dáng.

Nhưng Tạ Khải nghe hắn nói xong, lại cười nói: “Đi thôi.”

Hai chữ đơn giản, càng làm cho Tiếu Tĩnh Tây trong lòng thấy lo lắng.

Hắn đoán không được thái độ của Tạ Khải.

Nghĩ lại Tiếu Tĩnh Tây thấy buồn cười, ở quan trường lăn lộn nhiều năm, chuyện gì hắn cũng đã gặp phải, nhưng hết lần này đến lần khác ở trước mặt Tạ Khải, mọi chuyện hắn dường như đều muốn hỏi Tạ Khải.

Hắn tốt xấu gì cũng là Phó Thị trưởng của Long Thành, Hâm Long có lợi hại như thế nào, cũng chỉ là công ty tư nhân, hắn chỗ nào cần phải cẩn thận từng li từng tí như vậy?

Thế nhưng về vấn đề của Hâm Long, hắn cũng rất để ý cái nhìn của Tạ Khải.

Có thể Tạ Khải có loại năng lực này, tuy rằng mới tiếp xúc vài ngày, nhưng biểu hiện bên ngoài của Tạ Khải phong thái trầm ổn, rất dễ mê hoặc người khác.

Mặc dù người này nhìn qua cực kỳ hiền hòa.

Cuối cùng Tiếu Tĩnh Tây quyết định nghe theo ý kiến của Tạ Khải mà đến nơi hẹn.

Thứ sáu ngày hôm đó, Tiếu Tĩnh Tây mang theo trợ lý Tạ Văn Siêu, đi đến Đào Sa.

Đào Sa ở Long Thành là Hội sở xa hoa nhất, Hâm Long chọn chỗ này, đại khái biểu thị ý tôn trọng Tiếu Tĩnh Tây.

Lúc Tiếu Tĩnh Tây đến, đã có người của Hâm Long chờ ở đó.

Trong đó còn có mấy người quan chức khác, Tiếu Tĩnh Tây đều nhận thức, hẳn là Hâm Long mời tới để tiếp Tiếu Tĩnh Tây.

Nhìn ra được Hâm Long rất coi trọng, buổi tiệc này có chút long trọng.

Tiếu Tĩnh Tây cũng không có từ chối, mỉm cười ngồi ở vị trí chủ vị.

Lần này người tới là Phó tổng của Hâm Long, có người nói Chủ tịch đang ở tỉnh khác, không thể trở về ngay được.

Nói một ít câu khách sáo, đồ ăn bắt đầu được mang lên, Hâm Long bên kia rất cẩn thận, đối với Tiếu Tĩnh Tây rất kính trọng.

Lại có thêm một quan chức khác nói vài câu chọc cười, trên bàn ăn nhất thời hòa thuận vui vẻ.

Nhưng Tiếu Tĩnh Tây không dám thả lỏng cảnh giác, Hâm Long mang đến là một đám đàn ông, nghĩ đến đều có khả năng uống.

Hắn bên này có hai người trợ lý, vạn nhất đối phương cố tình chuốc say hắn, hắn thật là có điểm không chống đỡ được.

May là Hâm Long bên này biểu hiển rất quy củ.

Lần đầu gặp mặt, bọn họ cũng không dám trước mặt Tiếu Tĩnh Tây ầm ĩ quá mức.

Hâm Long bên kia một vòng lại thêm một vòng kính rượu hắn, Phó tổng bọn họ nói không ít câu khách sáo, cuối cùng bưng chén rượu nói: “Thị trưởng Tiếu, sau này Hâm Long chúng tôi còn phải dựa vào ngài nhiều hơn, chén rượu này, tôi uống trước rồi nói.”

Tiếu Tĩnh Tây cũng không gấp, chờ đối phương uống cạn, hắn mới nhẹ nhàng thoải mái khoát tay nói: ‘Lưu tổng khách khí rồi, Hâm Long là công ty dẫn đầu trong thành phố, Chính phủ không có lý do không ủng hộ.”

Lời của hắn nói rất chính thức, mà ngôn ngữ lại chân thành tha thiết, nói xong còn uống một ngụm uống cạn ly rượu, rất để mặt mũi cho đối phương.

Phó tổng Lưu hiển nhiên rất hài lòng, nghiêm túc mà cung kính mà lại rót đầy ly cho hắn.

Vì vậy bàn rượu dần dần náo nhiệt lên, song phương đều hứng thú.

Chỉ là khổ cho Tiếu Tĩnh Tây, cho dù Tạ Văn Siêu cùng mấy quan chức khác hỗ trợ chắn rượu, đến cuối cùng vẫn là uống hơi nhiều.

Sau khi tàn tiệc thì, bước chân của Tiếu Tĩnh Tây đã không còn ổn định.

Bất quá hắn vẫn duy trì dáng vẻ lễ nghi, bị Tạ Văn Siêu yếu ớt đỡ ra ngoài.

Ra tới cổng chính Đào Sa, một trận gió đêm thổi tới, Tiếu Tĩnh Tây bất giác cũng tỉnh táo thêm một chút.

Dưới ánh nhìn của đám người Lưu tổng, xe chậm rãi chạy đi, hướng đến Mai viên.

Tiếu Tĩnh Tây xoa xao mi tâm, híp mắt dựa người trên ghế sau nghỉ ngơi.

Sau lần gặp mặt này, hắn ít nhiều cũng có thể đoán ý tứ của phía Hâm Long, bất quá tới là để thăm dò hắn.

Mà Tiếu Tĩnh Tây bày ra thái độ hòa hợp, đối phương đương nhiên cũng cảm nhận được, cho nên là rất thõa mãn.

Lại nói tiếp, song phương rốt cuộc trò chuyện với nhau thật vui.

Chỉ là lúc này vừa mới bắt đầu, sau này không biết còn có bao nhiêu sự tình đang chờ hắn.

Tiếu Tĩnh Tây ở trong lòng âm thầm thở dài, nhưng cũng không hoảng loạn.

Sự tình nên đến đều sẽ đến, hắn đến là để làm Phó Thị trưởng, không phải đến để hưởng thụ, không có khả năng tùy tiện lắc lư hai ba vòng là có thể thoát thân.

Sau đó chỉ sợ hắn cũng hiểu rõ là không thể rảnh rỗi hay thanh nhàn được.

Xe tiến vào Mai viên, Tạ Văn Siêu cùng một Phó Thị trưởng Mã đỡ Tiếu Tĩnh Tây xuống xe.

Tiếu Tĩnh Tây bình tĩnh lại, ôn hòa nói: “Cảm ơn hai người đưa tôi trở về, tôi ở dưới này ngồi một xíu cho tỉnh rượu, hai người trở về trở về đi.”

Phó Thị trưởng tự nhiên lo lắng, do dự nói: “Tĩnh Tây, đã trễ thế này…”

Tạ Khải gọi hắn là Tĩnh Tây, có vẻ vô cùng thân thiết, mà Tiếu Tĩnh Tây xem như là lãnh đạo ban ngành trẻ nhất, quan chức lớn tuổi chút liền cũng gọi hắn như vậy.

Tạ Văn Siêu cũng lập tức nói: “Đã mười hai giờ rồi, Thị trưởng Tiếu, để Phó Thị trưởng Mã cùng tôi đưa anh lên lầu ba.” (raw là Thị trưởng Mã, t nghĩ tác giả ghi nhầm nên sửa lại luôn)

Tiếu Tĩnh Tây khoát khoát tay, nói: “Không có việc gì, bên ngoài Mai viên còn có cảnh vệ.”

Thấy hai người còn do dự, hắn cười nói: “Tôi chỉ chờ một chút để tỉnh rượu, sau đó liền trở về.”

Phó Thị trưởng Mã và Tạ Văn Siêu không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là tìm cảnh vệ, để bọn họ chú ý chút.

Cho dù là mùa xuân, buổi tối vẫn còn chút lạnh, gió lạnh thổi qua, lá cây rì rào vang vọng, thỉnh thoảng còn có vài tiếng mèo con kêu meo meo, khung cảnh càng lộ ra vẻ hiu quạnh vắng vẻ của trời đêm.

Tiếu Tĩnh Tây quấn chặt áo khoác, hai chân giật giật, dựa vào ghế gỗ dài nghỉ ngơi.

Biểu hiện của Hâm Long coi như không tệ, cũng không có ở lần gặp mặt đầu tiên mà dùng những thủ đoạn lung tung, mà chính là nghiêm chỉnh uống rượu cùng hắn để có thể giao hảo.

Điều này làm cho cảm giác tốt của Tiếu Tĩnh Tây đối với Hâm Long cao lên rất nhiều.

Nhưng mà có một điểm cần phải cân nhắc, lần này Hâm Long vừa vặn phái một Phó Tổng Giám đốc đến gặp Tiếu Tĩnh Tây.

Cấp bậc này có chút ít gây khó dễ, bọn họ cũng không sợ làm cho Tiếu Tĩnh Tây thấy không thoải mái.

Tuy rằng chức vị Tiếu Tĩnh Tây cũng là Phó, nhưng trong tay người ta nắm thực quyền, đối phương cũng dám thất lễ, không biết có đúng hay không có ý định ra oai phủ đầu Tiếu Tĩnh Tây, chính Chủ tịch cùng Tổng Giám đốc bên kia xác thực không thể tới.

Tiếu Tĩnh Tây đang suy nghĩ, đột nhiên nghe được âm thanh mở cửa từ tòa nhà.

Bên trong ngọn đèn phát sáng nhưng vắng lặng, Tiếu Tĩnh Tây nhìn chăm chú, mới xác định người bên trong kia là Tạ Khải.

Tạ Khải đi tới trước mặt hắn, hơi cúi người nhìn hắn: “Say rồi?”

Cổng tòa nhà phía sau Tạ Khải chậm rãi khép lại, chỉ còn lại ánh đèn đường mờ tối, Tạ Khải ẩn mình trong bóng tối, không thể thấy rõ mặt anh.

Tiếu Tĩnh Tây nheo mắt lại, chờ thích ứng với ánh sáng, hắn mới nhìn rõ ràng biểu hiện trên mặt Tạ Khải, sau đó cúi đầu ừ một tiếng.

Vẻ mặt Tạ Khải không ôn hòa giống như mọi khi, trái lại có chút giống như cười mà không phải cười, nhìn thẳng Tiếu Tĩnh Tây: “Tôi nghĩ cậu giống như còn rất tỉnh táo.”

Tiếu Tĩnh Tây cười rộ lên: “Đúng là uống rất nhiều rồi, bất quá vừa có gió thổi qua, nên tỉnh được chút.”

Tạ Khải ngồi vào bên cạnh hắn: “Uống rượu, còn hứng gió, cậu là muốn ngày mai vào bệnh viện?”

Tiếu Tĩnh Tây lắc đầu cười: “Không nghiêm trọng như vậy chứ?”

Tạ Khải im lặng chút, hỏi hắn: “Đầu có đau hay không?”

Tiếu Tĩnh Tây lung lay gật đầu: “…Có một chút.”

“….” Tạ Khải đứng lên. “Đi thôi, đưa cậu lên lầu.”

Tiếu Tĩnh Tây há to miệng: “Không cần phiền phức như thế …”

Tạ Khải không để ý tới hắn, trực tiếp đi về phía tòa nhà.

Tiếu Tĩnh Tay không có biện pháp, chỉ có thể đi theo.

Hắn đột nhiên nghĩ đến, có lẽ nào Tạ Khải ở cùng tòa nhà với hắn, hơn nữa còn cùng một tầng lầu?

“Lão Tạ, anh cũng ở nơi này?” Tiếu Tĩnh Tây nhịn không được hỏi.

Tạ Khải ừ một tiếng, bấm thang máy: “Ở trên cậu một lầu.”

Anh cư nhiên biết Tiếu Tĩnh Tây ở tại tầng nào.

Tiếu Tĩnh Tây không biết làm thế nào, cười rộ lên: “Muộn thế này, sao anh còn chưa ngủ?”

Thang máy tới, hai người vào, Tạ Khải nhẹ nhàng đỡ hắn.

Tiếu Tĩnh Tây muốn nói bản thân hắn không có việc gì, nhưng lời đến bên miệng, liền nhịn trở lại, đồng thời ngoan ngoãn để đối phương đỡ.

Tạ Khải nghiêng đầu liếc hắn một cái, nói: “Vốn định ngủ, nghe được tiếng xe, tôi đoán chắc là cậu trở về.”

Ở trong Mai viên đều là một ít cán bộ kỳ cựu, thời gian làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, mười hai giờ đêm khẳng định đã sớm nghỉ ngơi.

Chỉ có Tạ Khải cùng Tiếu Tĩnh Tây là từ bên ngoài tới, hai người đều ở viện này, bình thường có rất nhiều việc, ngủ rất muộn.

Tiếu Tĩnh Tây nở nụ cười, nói: “Làm phiền anh.”

Tạ Khải không nói chuyện, trực tiếp đưa Tiếu Tĩnh Tây vào trong phòng.

Tiếu Tĩnh Tây có chút ngượng ngùng, bất quá đối phương không nói gì, hắn cũng không tiện nói gì.

Tạ Khải dìu hắn ngồi xuống sô pha, nói: “Cậu trước đừng ngủ.”

Nói rồi đi đến phòng bếp.

Tiếu Tĩnh Tây nhìn bóng lưng anh, có chút ngẩn người.

Chờ hắn lấy lại tình thần, Tạ Khải đã bưng một ly nước sôi đi tới: “Uống chút đi.”

Tiếu Tĩnh Tây không khỏi nhìn anh vài lần, lúc này mới đem ly nước uống hết.

Tạ Khải cười cười, nói: “Đi ngủ đi.”

Tiếu Tĩnh Tây trừng hắn: “….”

Tạ Khải nhếch khóe miệng: “Vốn muốn làm cho cậu chút cháo, bất quá ở nơi này của cậu không có nguyên liệu.”

Tiếu Tĩnh Tây trừng mắt lớn hơn, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Tạ Khải triệt để bị chọc cười, giương cằm lên: “Trở về phòng ngủ đi.”

Cuối cùng Tạ Khải tự mình đưa Tiếu Tĩnh Tây về phòng ngủ, nhìn hắn ngủ rồi, lúc này mới rời đi.

Vốn Tiếu Tĩnh Tây uống rượu, lại còn hứng gió, đau đầu không ngủ được, chỉ muốn nằm trên giường ngủ nhiều một chút.

Nhưng trải qua những việc Tạ Khải làm, hắn trái lại có chút ngủ không được.

Tạ Khải đột nhiên xuất hiện, lại đột nhiên rời đi, hắn hoàn toàn không hiểu được Tạ Khải đang làm cái gì.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tiếu Tĩnh Tây nghe được trong phòng khách có tiếng động, hắn sững sốt trong chốc lát, mặc quần áo đi ra ngoài.

Nơi này là đại viện của Chính phủ, hẳn là an toàn, bất quá…rốt cuộc là ai ở bên ngoài?

Chờ hắn mở cửa phòng ngủ, thấy bóng dáng Tạ Khải ở phòng bếp, nhất thời chậm chạp không hiểu.

Tạ Khải nghe được âm thanh, quay đầu liếc hắn một cái, vẻ mặt tự nhiên nói: “Dậy rồi sao, đi rửa mặt đi.”

Tiếu Tĩnh Tây: “….”

Tạ Khải thấy hắn bất động, hơi nhíu mày, đứng đối diện hắn.

Chờ hắn chuẩn bị tốt, Tạ Khải đã ngồi ở phòng ăn, trên bàn cơm có cháo với trứng chiên, mùi thơm nức mũi.

Tiếu Tĩnh Tây dừng lại, đi qua, ngồi vào phía đối diện Tạ Khải.

Tạ Khải đưa bát đũa cho hắn, cũng không nhìn hắn, thấp giọng nói: “Ăn đi.”

Tiếu Tĩnh Tây: “…”

Hết chương 3.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s