Đại thần – Chương 3

Chương 3: JQ thần thánh khi nào mới đến phiên tôi?….

Edit: SoleiL

Dương Truy buồn bực gặm bánh quy, nghĩ thầm nếu hai người kia không trở lại, vậy có phải là….bỏ trốn không?!!!

Chu Mộ lớn lên thanh tú như vậy, căn bản là đẹp hơn một số nữ sinh hiện nay, vạn nhất Kiều Tại Nam kiềm chế không được, sau đó bọn họ….

Tâm trạng không yên, Dương Truy dứt khoát buông bánh quy đã ăn được một nữa, lau miệng cầm lấy bóp tiền cũng chìa khóa lao ra khỏi phòng đi tìm hai người bọn họ, chạy xuống dưới lầu trùng hợp thấy hai người bọn họ mang theo đồ vật vừa cười vừa nói trở về.

Dương Truy nhìn chằm chằm hai người một hồi, càng xem càng thấy hai người sóng vai đi cùng một chỗ trông thật đẹp đôi, tâm trạng nhất thời càng thêm khó chịu!

Kiều Tại Nam đến gần mới phát hiện ra cậu, quan sát một phen nhíu mày hỏi: “Cậu muốn đi ra ngoài?”

“À….” Dương Truy như người mộng du lúc này mới hoàn hồn lại, “Không, không đi ra ngoài!!”

Chu Mộ buồn bực: “Không đi ra ngoài vậy cậu xuống dưới đây làm chi?”

“Tớ, tớ…..được rồi, tớ là muốn biết hai người các cậu đi nơi nào!” Dương Truy như đứa nhỏ làm sai chuyện bắt đầu xoắn tay vào nhau.

“Trở về đi, có mang cơm về cho cậu.” Tuy rằng người này rất kỳ quái, nhưng dù sao cũng phải sống chung bốn năm, Kiều Tại Nam nghĩ bản thân phải nhẫn nhịn.

“Cậu mua cơm cho tớ?” Dương Truy cảm động vô cùng, thiếu chút nữa chạy tới ôm lấy người kia hôn hai cái.

“Ừm, thế nhưng không biết cậu muốn ăn gì, cho nên liền mua mấy món tớ hay ăn.”

“Cậu thích chính là tớ cũng thích!!” Dương Truy ở phía sau hắn đi tới đi lui, hưng phấn như con chim sẻ.

“….Cậu!!” Kiều Tại Nam không còn lời nào để nói.

“A?” Dương Truy làm ra vẻ vô tội.

Chu Mộ ở phía sau yên lặng nhìn hai người, quả là dở khóc dở cười, Dương Truy này biểu hiện cũng quá rõ ràng đi!

Buổi tối Thôi Hạo kéo Quý Phi Nhiên tới đây.

Quý Phi Nhiên ôm một trái dưa hấu đã cắt sẵn tới phân cho mọi người cùng ăn, Dương Truy cùng Kiều Tại Nam rất nể tình mà ăn một miếng, chỉ duy nhất Chu Mộ mặt lạnh nói: “Cảm ơn, tôi không ăn!”

Sau đó, cậu đến tủ lấy ra một đống quần áo, ném tới chậu giặt đồ, chuẩn bị cầm đi giặt.

Quý Phi Nhiên cười cười, cái gì cũng không nói.

“Mộ Mộ, cậu làm gì vậy?” Dương Truy một bên gặm dưa hấu một bên mơ hồ không rõ mà nói.

“Tớ đi giặt quần áo.” Chu Mộ nói, cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài.

Dương Truy “a” một tiếng: “Những bộ quần áo này….không phải là hôm nay cậu mới từ nhà mang tới sao?”

“Tôi giặt lại lần nữa!” Chu Mộ tức giận đóng cửa rồi đi, cậu đương nhiên là vì muốn tránh né hai vị kia trong phòng, không còn cách nào khác liền đi giặt quần áo cho hả giận.

Dương Truy còn muốn nói gì nữa, chỉ thấy Kiều Tại Nam đi tới đưa tay đè vai cậu, ý bảo cậu câm miệng.

Dương Truy quả nhiên im lặng, thế nhưng vẻ mặt đỏ ửng, cẩn thận liếc cái tay Kiều Tại Nam đặt trên vai cậu” oa ngón tay thật đẹp, vừa thon vừa dài, so với tay của chính mình còn dễ nhìn hơn….

“Này!” Kiều Tại Nam vỗ vỗ vai cậu, “Mặt cậu đã đỏ hơn quả dưa hấu rồi!”

“Cái gì a!” Dương Truy nghiêng đầu qua chỗ khác….còn không dám nhìn hắn, mãi đến khi Kiều Tại Nam đem tay dời khỏi vai cậu, cậu cảm giác được nhiệt độ từ tay đối phương còn chưa biến mất.

Hóa ra, chúng ta có cách nhau gần như thế.

Chu Mộ không đã đi giặt quần áo mất bao lâu, rốt cuộc giặt hết mấy cái áo tay ngắn cậu có, đẩy cửa đi vào phát hiện Quý Phi Nhiên còn đang ở trong phòng, hơn nữa đôi gian phu dâm phu kia không kiêng kỵ ai dính cùng một chỗ xem phim trên laptop, quả thực làm cậu tức đến mù mắt!

Không có biện pháp, cậu không thể làm gì khác hơn là lại từ tủ quần áo lấy ra mấy cái áo tay dài, tiếp tục đi ra ngoài giặt!

Dương Truy nằm ở trên giường cầm điện thoại đọc mấy bộ truyện trên mạng mà bắt đầu mệt rã rời, thời điểm muốn ngủ liền nghe thấy tiếng cười từ bộ phim mà hai người kia đang coi, vì vậy lại không còn buồn ngủ, cậu lấy tay vịn lan can giường ngồi dậy, đưa đầu ra ngoài, kêu Kiều Tại Nam một tiếng: “Laptop của tôi có lưu trữ mấy bộ phim điện ảnh rất hay, chúng ta cùng nhau xem đi?”

Kiều Tại Nam không hứng thú lắm: “Quên đi, đã sắp chín giờ rồi, coi phim cũng mất vài tiếng. Tớ còn phải đi tắm rồi ngủ, sáng mai không phải còn muốn đi họp sao?”

“Được rồi.” Dương Truy có chút thất vọng nhìn hắn từ phòng ngủ đi vào phòng tắm.

Còn chẳng qua bao lâu, Chu Mộ còn ôm trở về một chậu quần áo đã giặt xong, liếc mắt về phía giường của Thôi Hạo, tay đang cầm tay nắm cửa cứng đơn, Quý Phi Nhiên thật đúng là đem phòng này trở thành nhà hắn a, đã trễ thế còn không đi về phòng.

Được! Cậu không đi! Tôi đi!!

Cậu lúc này tiếp tục mở tủ quần áo lấy đồ ra đem đi giặt tiếp.

Dương Truy nghe nhạc trên MP3 đã được một lúc lâu, đem những kịch đam mỹ mà Thiên Thước đã phối qua nghe hết một lượt, tháo tai nghe xuống nói với Chu Mộ: “Cậu còn chưa giặt xong hả?”

“Ừm!” Chu Mộ nặng nề gật đầu, vừa nói xong đã bước đi.

Quý Phi Nhiên đang đeo tai nghe nhưng vẫn nghe được tiếng đóng cửa thật lớn, lặng lẽ vỗ cánh tay Thôi Hạo, “Tớ thấy…sau này tớ ít đến đây thì hơn….”

Thôi Hạo đương nhiên biết Chu Mộ đây là đang cùng ai gây khó dễ, tức giận quát: “Cậu khỏi để ý đến cậu ta! Mẹ nó nuông chiều thành quen, không nghĩ tới cậu ta tính tình trở nên kém đến như vậy! Trước đây——”

Quý Phi Nhiên hơi nhíu mày, làm cho Thôi Hạo đang nói đột nhiên im lặng.

Kiều Tại Nam đẩy cửa phòng tắm ra, một bên lau tóc còn đang ướt sũng một bên đối Dương Truy nói: “Hình như cậu đang không có việc gì để làm, cậu có muốn đi tắm hay không? Tớ tắm xong rồi.”

“A!” Dương Truy nuốt nuốt nước miếng: dáng dấp Thiên Thước sau khi tắm xong thật hấp dẫn a…..

Dương Truy ma xui quỷ khiến bước về phía phòng tắm, lại bị Kiều Tại Nam kéo trở về, “Cậu không lấy quần áo để thay?”

“A? Đúng rồi ha!” Dương Truy nhìn chằm chằm vào khoảng cách gần gũi giữa cậu với Kiều Tại Nam, nghe được trên người đối phương mùi hương thơm mát sau khi tắm xong, sản sinh ý nghĩ kỳ quái…..

Kiều Tại Nam dưới ánh mắt nóng rực của đối phương liền thấy cả người không được tự nhiên, như bị bỏng mà rút tay về, cảm khái một tiếng liền trở về giường của mình.

Dương Truy lấy lại tinh thần ôm đống đồ dùng để rửa mặt, quần lót, áo ngủ để thay chạy đi vào phòng tắm, mới vừa bước vào phòng tắm được một bước, chợt nghe Kiều Tại Nam phía sau gọi lại: “Quần lót của cậu bị rớt kìa.”

“….|||||||||” Dương Truy ý muốn đâm đầu vào cũng có, này này này kỳ thực không có gì, chủ yếu là bị Kiều Tại Nam thấy nên cậu rất xấu hổ a!

Quý Phi Nhiên cùng Thôi Hạo đồng thời quay đầu nhìn, ánh mắt hai người nhìn lẫn nhau.

“囧!” Kiều Tại Nam thấy Dương Truy đưa lưng về phía hắn vẫn không có phản ứng, lơ đãng không phát hiện bản thân đã nói lời không nên nói.

Dương Truy thân hình run lên, dùng loại tư thế cười như không cười làm hành động “囧”, quả nhiên đúng là Thiên Thước nhà cậu a, cho dù là trên mạng ảo hay ở đời thực, hắn chính là Thiên Thước cực kỳ moe của cậu, không biết vì sao cậu lại muốn khóc, quả nhiên bản thân quá dễ dàng mất khống chế…..

Kiều Tại Nam bất đắc dĩ, dứt khoát giúp cậu nhặt quần lót rớt trên đất đưa cho cậu, “Nè!”

Dương Truy viền mắt ửng đỏ, nhanh chóng đoạt lại quần lót rồi vào phòng tắm khóa cửa, đem bản thân nhốt vào chỗ Thiên Thước không thể thấy được, che giấu bản thân bị lúng túng.

Kiều Tại Nam ở ngoài cửa sững sờ, hắn vừa thấy Dương Truy không chỉ đỏ mặt mà mắt còn đỏ đi? Mong là nhìn sai.

“Khụ Khụ…Tớ vừa rồi không phải cố ý nhìn…” Thôi Hạo còn nhịn không được mà nói: “Quần lót của Dương Truy thật là nhỏ!!”

“Lưu manh!” Quý Phi Nhiên trừng mắt liếc hắn.

“….” Khóe miệng Kiều Tại Nam giật giật: trong giới võng phối thông thường cũng sẽ gặp một ít GAY, không nghĩ tới cuộc sống ngoài đời thực hắn cũng gặp phải, còn phải ở cùng phòng với người này bốn năm, hơn nữa còn tổ chức theo đoàn thể mà tới, thực sự là gặp phải tai họa bất ngờ, 囧! = =|||

Chờ đến lúc Chu Mộ quay trở lại, phát hiện Thôi Hạo cùng Quý Phi Nhiên đều đã đi, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

Cậu mệt đến sắp thở không nổi, cực kỳ bất hạnh là cậu không có mắc áo phơi quần áo, ngay cả chỗ phơi cũng không có!

Mẹ nó, tất cả là tại hai tên điên kia!!!

Chu Mộ đi tới bên cạnh Kiều Tại Nam, ngượng ngùng hỏi: “Cái kia, có thể cho tớ mượn mấy cái mắc áo được không, của tớ đều dùng hết rồi…”

“Được.” Kiều Tại Nam từ trong tủ quần áo lấy ra mấy cái mắc áo cho cậu, “Đủ không?”

“Đủ rồi đủ rồi, cảm ơn cậu!” Chu Mộ chần chừ một hồi, lại nói: “Tớ có thể treo một ít quần áo tại chỗ của cậu được không?”

Kiều Tại Nam nhìn thoáng qua chỗ Chu Mộ treo quần áo, giường cùng bàn học, tủ quần áo liên tiếp treo mấy bộ quần áo còn đang nhỏ nước, chỗ đó nước đã muốn đọng thành vũng nhỏ, “Không thành vấn đề, một lát cũng phải đi ngủ, cậu đêm quần áo treo ở chỗ tới đi.”

“Cảm ơn.” Chu Mộ áy náy đối với hắn cười cười.

“Không cần khách sáo.” Nói thật ra, Kiều Tại Nam rất đồng tình với cậu, một người phải có bao nhiêu can đảm mới mở mắt trừng trừng nhìn bạn trai cũ cùng người yêu mới lúc ẩn lúc hiện ngay trước mắt, còn ân ái như vậy, làm người khác phải ghen tị.

Đang lúc Chu Mộ treo quần áo ở chỗ của Kiều Tại Nam, Thôi Hạo đẩy cửa đi vào, thấy hai người kia đứng gần nhau như vậy, nhíu mày một cái, cười lạnh nói: “Giặt xong rồi?”

Chu Mộ không hé răng, bởi vì thật sự không muốn trả lời hắn, còn trở về làm gì? Hắn như thế nào không ở lại phòng ngủ của Quý Phi Nhiên!

Thôi Hạo đụng phải hành động như thế, Chu Mộ này thực sự là càng ngày càng đáng ghét, bộ dạng khúm núm lề mề trước đây đã biến mất, hiện tại chính là động vật nhỏ không dễ chọc, càng làm cho hắn giận không có phát tiết!

Hắn cởi bỏ áo khóa, quay đầu muốn đi tắm, lại bị Kiều Tại Nam gọi lại.

“Dương Truy còn ở bên trong.”

“Cái gì? Tên đó còn đang tắm? Da đều nhanh bị cọ đến rách đi!” Thôi Hạo cố sức gõ cửa phòng tắm, lớn tiếng gọi: “Tên nhóc nhà ngươi có thể hay không ra ngoài được chưa?”

“Được, được rồi! Cậu đừng đi vào!” Dương Truy vội vội vàng vàng nói.

“Ai thèm nhìn cậu!” Thôi Hạo khinh bỉ mà hừ một tiếng.

Chu Mộ nghĩ, chờ Thôi Hạo tắm xong cũng đã đến lúc tắt đèn, cậu nên đem chậu nước ra ngoài mà lau người đi.

Cậu đem đồ rửa mặt bỏ vào bên trong chậu, kéo khăn mặt rồi xách bình nước nóng đi ra khỏi phòng.

“Này, có muốn cùng nhau tắm hay không?” Thôi Hạo đương nhiên biết Chu Mộ muốn đi để làm gì, đơn giản là trêu chọc cậu.

“….” Chu Mộ mặt liền đỏ lên.

“Tớ xong rồi, cậu đi tắm đi, hối gì mà hối!” Dương Truy từ cửa phòng tắm nhô đầu ra, bất mãn mà lẩm bẩm nói.

Thôi Hạo “Ừ” một tiếng, đi một bước tới gần Chu Mộ, nhìn vẻ mặt bỏ bừng cùng cặp mắt lộ ra vẻ hoảng loạn của cậu, nhớ lại thời học trung học, cái người ngây ngô kia….

“Xấu hổ hả? A…Cũng không phải chưa từng cùng nhau tắm….ngược lại cậu với tôi đều là nam nhân! Hơn nữa, cơ thể tôi…cậu cũng đâu phải là chưa thấy qua? Hửm?”

“….”Dương Truy trừng to mắt, cũng quá là mập mờ, làm hại cậu suýt nữa chảy máu mũi.

Kiều Tại Nam lắc đầu, loại tiết mục này về sau còn muốn diễn nhiều hơn, thực sự là nghiệp chướng mà.

“Không biết xấu hổ!” Chu Mộ hít sâu một hơi chạy trối chết.

“Ha ha ha!!” Thôi Hạo ác ý nghĩ: sau này chậm rãi ức hiếp cậu, ai kêu sống tốt không muốn lại chạy đến trước mặt tôi!

Tâm tình tốt hắn đi vào nhà tắm, lưu lại Dương Truy đang trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng thật sự không nhịn được liền hỏi Kiều Tại Nam: “Cậu nói xem, hai người đó có phải hay không rất kỳ lạ?”

“Làm sao vậy?” Kiều Tại Nam đương nhiên biết cậu muốn hỏi cái gì, cân nhắc một chút vì quan hệ của mọi người trong phòng ngủ, giả ngu tương đối tốt hơn.

“Vừa nãy thật sự rất ái muội nha!” Dương Truy trưng ra cặp mắt long lanh, “Tớ vốn nghĩ cái tên Thôi Hạo tính tình thối nát kia cùng với Quý Phi Nhiên đang quen nhau, rất xứng đôi. Thế nhưng hiện tại xem ra, Thôi Hạo cùng Chu Mộ càng xứng đôi hơn…A a thật phiền não a….”

Kiều Tại Nam trợn trắng mắt: “Cậu có cái gì phiền não?”

“Tớ phiền não ở chỗ nên duy trì CP nào a!” Dương Truy đường hoàng trịnh trọng nói.

“….” Kiều Tại Nam cực kỳ muốn khóc, Dương Truy hẳn là tên cuồng đam mỹ, hắn như thế nào lại được phân vào phòng ngủ này?

Kỳ thực, Dương Truy không phải chỉ là hủ nam, nhưng còn là một tên thuần chủng GAY.

Kiều Tại Nam càng không nghĩ tới, hắn chính là đối tượng mà Dương Truy YY.

Nếu như biết, phỏng chừng sẽ không đơn giản là muốn khóc như vậy đâu.

Chu Mộ đợi đến khi tắt đèn rồi mới vào phòng, như vậy sẽ không phải nhìn thấy khuôn mặt đê tiện làm người chán ghét kia.

“Tôi còn tưởng rằng đêm nay cậu định ngủ tại phòng rửa mặt đâu.” Thôi Hạo trong bóng tối thờ ơ nói, làm cho người khác không thấy rõ biểu tình trên gương mặt hắn.

“Thôi Hạo…” Chu Mộ suy nghĩ một chút, vẫn là nói ra: “Tôi ngày mai sẽ nói với người hướng dẫn, có thể hay không đổi phòng ngủ.”

“Cái gì?” Thôi Hạo thoáng cái từ trên giường ngồi dậy.

Dương Truy cũng hoảng sợ, ai oán nói: “Mộ Mộ, cậu không muốn ở cùng bọn tớ sao?”

Kiều Tại Nam không nói gì, hắn biết Chu Mộ lúng túng, cảm thấy bản thân không có lập trường để nói.

Chu Mộ nắm chặt tay, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tôi sẽ nói với người hướng dẫn, đổi phòng với Quý Phi Nhiên, để cậu ta đến đây ở, tôi rời khỏi.”

Thôi Hạo im lặng một lúc lâu, bật cười nói: “Tôi có cần hay không nói một tiếng “Cảm ơn” vì sự săn sóc của cậu!!!”

“Không cần!” Chu Mộ tâm liền cảm thấy đau nói một chút.

Hết chương 3.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s