VQ – Chương 12

Chương 12

Edit: SoleiL

Cậu nằm ở ghế sau, say đến mức mơ hồ, vừa khóc vừa đem những lời giấu trong lòng đã lâu từng câu từng câu nói ra hết.

Cậu nói cậu hận ba, chỉ biết liên lụy cậu cùng mẹ, cậu cũng hận cả mẹ, vì sao lại yếu đuối như vậy, bị đánh cũng không phản kháng, không mang theo cậu rời bỏ ba mà đi, cậu lại hận chính bản thân, vì sao không có năng lực giúp đỡ mẹ, cuối cùng khiến cho mẹ mệt mỏi đến chết.

Cậu nói cậu rất sợ, cậu sợ cuộc sống về sau của cậu có thể lại giống như trước đây, vừa đau khổ lại không có một chút hi vọng.

Càng nói về sau, Tiểu Ninh chỉ là lẩm bẩm tự nói, thanh âm nhỏ đến mức nghe không được.

Chờ khi cậu tỉnh lại, đã là sáng sớm ngày hôm sau, cậu chỉ nhớ rõ chính cậu gọi điện cho Chu Húc, còn những việc khác đều không nhớ rõ, ngay cả bản thân đem những lời cất giấu trong lòng nói ra cũng không biết.

Tiểu Ninh lúc tỉnh lại thấy bản thân đang ở thư phòng nhỏ thoải mái kia, trong lòng thấy xấu hổ cực kỳ. Cậu nhớ rõ bản thân gọi điện cho Chu Húc, cầu xin người ta tới đón cậu.

Tiểu Ninh suy nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn là kiên trì nói lời cảm ơn với Chu Húc.

Chu Húc bưng đến cho cậu chén cháo nóng hổi, không có hỏi cậu việc uống say ngồi bên đường, nói thẳng: “Cậu còn thiếu câu lạc bộ bao nhiêu tiền? Trả hết món nợ đó có phải không cần làm công việc này nữa đúng không?”

Tiểu Ninh có điểm kinh ngạc, lập tức nghĩ ra nhất định là những lời đã nói trong lúc say, cậu có chút lo lắng bản thân đã nói cái gì, trầm mặc không trả lời vấn đề của Chu Húc.

Chu Húc còn nói: “Cậu trước hết nói cho tôi biết số nợ là bao nhiều, tôi nhìn xem có thể giúp cậu hay không. Tiểu Ninh, cậu không cần phải cự tuyệt tôi giúp cậu. Vì sao cậu nguyện ý đi tìm câu lạc bộ vay tiền, cũng không muốn vay tiền từ tôi? Này không thể nào nói nổi. Cậu viết giấy vay nợ, tôi sẽ lấy tiền lời dựa theo ngân hàng, như vậy cậu có thể yên tâm đi?”

Đại khái cả người Chu Húc đều tỏa ra khí chất làm cho người khác không tự chủ được mà tín nhiệm anh, lại lặp đi lặp lại nhiều lần nói sẽ giúp Tiểu Ninh, dưới sự kiên trì truy hỏi của anh, Tiểu Ninh rốt cuộc nói ra số tiền.

Tiểu Ninh nghĩ, nếu như Chu Húc nguyện ý cho cậu vay mấy vạn đồng, cậu cũng rất cảm kích. Hơn mười vạn đối với Chu Húc mà nói có khả năng không phải là số tiền quá lớn, nhưng ai sẽ tùy tùy tiện tiện liền vay một một người xa lạ nhiều như vậy? Cho dù là họ hàng Tiểu Ninh nguyện ý trước hết giúp cậu gánh chịu mười bảy vạn tiền nợ kia đến khi cậu tốt nghiệp đại học, cậu đã rất cảm kích.

Không nghĩ tới Chu Húc nói: “Cậu cho tôi số tài khoản ngân hàng, ngày kia tôi sẽ chuyển tiền cho cậy, sau đó cậu đem tiền đó đưa cho câu lạc bộ, đồng thời nghỉ việc ở đó luôn.”

Tiểu Ninh ngây ngốc nhìn anh, nói: “Tôi không chỉ thiếu mười mấy vạn này, tôi còn nợ các bác bên họ hàng, tổng cộng cũng hơn ba mươi mấy vạn, tôi căn bản không có cách nào sau khi tốt nghiệp liền lập tức trả, không biết phải tới bao nhiêu năm mới trả hết nợ.”

Chu Húc hiển nhiên bị số nợ của cậu làm hoảng sợ, thế nhưng nói: “Số nợ hơn mười vạn ở câu lạc bộ trước mắt nên trả, cậu phải ngừng làm công việc này. Tiểu Ninh, không phải tôi đối với công việc đó có ý kiến. Nếu như cậu là cam tâm tình nguyện làm công việc này, như vậy tôi là người ngoài, không có quyền lên tiếng. Nhưng rõ ràng cậu không muốn làm công việc này, một lần là bị người khác bỏ thuốc, lúc này đây là uống say ngồi ở ven đường, cậu rõ ràng cũng rất sợ, vì sao lại muốn tiếp tục làm? Có thể cậu nghĩ tôi giúp cậu là mạc danh kỳ diệu (quái lạ), nhưng với tôi mà nói, chỉ là nhấc tay chi lao (việc nhỏ, không đáng để nói tới), tuy rằng tôi cũng không phải người có tiền.” Nói tới đây, Chu Húc ngượng ngùng cười cười, “Tôi cũng không phải vì điều gì mà xuất ra phần tiền này, cậu yên tâm được rồi. Cậu hiện tại nghĩ ba mươi mấy vạn là số nợ rất lớn, đó là bởi vì cậu còn đang đi học, không có thu nhập ổn định. Cậu là sinh viên ưu tú của Đại học trọng điểm nha, cậu phải có lòng tin vào bản thân, chơi cậu tốt nghiệp tìm được công việc, tiền lương của cậu sẽ không thấp. Đối với tình trạng cậu không có cách nào vượt qua được hiện nay, sau này có khả năng chỉ là một vấn đề nhỏ mà thôi.”

Chu Húc sờ sờ đầu nghe đến sững sốt của Tiểu Ninh, nói: “Cái gì rồi cũng sẽ qua, sau này sẽ ngày càng tốt hơn.”

Tiểu Ninh nghĩ, anh giảng đạo lý nhiều như vậy, lúc đó như thế nào lại dùng tiền mời tôi đến nói chuyện để anh vui vẻ vậy?

Cậu nghĩ nghĩ, còn chưa kịp nói ra, nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Tiểu Ninh rốt cuộc đồng ý nhận sự giúp đỡ của Chu Húc, nhưng cậu kiên quyết muốn nâng cao lãi suất, dựa theo mức giá của thị trường mà viết. Cậu không hiểu vì sao Chu Húc lại tin tưởng cậu đến vậy, cậu muốn cầm cố lại vài thứ, nhưng phát hiện bản thân không có bất luận cái gì đáng giá có thể để lại.

Cậu muốn để lại chứng minh thư, nhưng chứng minh thư lúc nào cũng cần đến. Cuối cùng cậu nói, chờ cậu tốt nghiệp, sẽ đem Bằng Tốt nghiệp cầm cố cho Chu Húc, trước hết viết giấy vay nợ để lại.

Chu Húc dở khóc dở cười đồng ý.

——

Chờ làm xong hết thảy, Tiểu Ninh ngồi tại chỗ, xấu hổ đứng ngồi không yên, lập tức liền muốn rời đi.

Chu Húc nhìn vẻ mặt của cậu, cười nói: “Chờ tuyết ngừng rơi rồi hãy đi. Ngày hôm qua là giao thừa, tôi có gói rất nhiều bánh chẻo, đợi lát nữa buổi trưa chúng ta ăn bánh chẻo. Tôi sáng sáng sớm còn có việc phải làm, cậu ở phòng khách xem TV đi.”

Chu Húc mở TV cho Tiểu Ninh, lại sợ cậu buồn chán, đưa Ipad cho cậu chơi trò chơi, bản thân đi vào thư phòng làm việc.

Tiểu Ninh không lòng dạ nào xem TV, cũng không chơi trò chơi. Cậu vẫn đang cầm Ipad mà Chu Húc đưa, ngồi yên trên sô pha. Một lát sau, cậu muốn đi xem tuyết có rơi nhiều hay không, không nhiều thì sẽ quay về trường học. Cậu đứng dậy hướng về phía ban công mà đi, nhìn qua cửa thủy tinh, thấy bên ngoài quả nhiên tuyết rơi lả tả. Nhưng hệ thống sưởi trong phòng rất ấm áp, thoải mái cực kỳ.

Tiểu Ninh đột nhiên không muốn đi, luyến tiếc rời đi.

Tới buổi trưa, Chu Húc quả nhiên nấu một nồi bánh chẻo, còn nấu canh đậu hũ cải thảo. Anh đưa cho Tiểu Ninh một chén đầy bánh chẻo, nói: “Tôi không biết nấu cơm, bánh chẻo này gói rất xấu, ăn tạm đi.”

Tiểu Ninh cũng không biết đã bao lâu không được ăn bảnh chẻo gói tại nhà, cậu nhìn xuyên qua làn hơi đang tỏa ra nhìn khuôn mặt tươi cười của Chu Húc, đột nhiên cảm thấy hốc mắt có điểm chua xót, vội vàng vùi đầu chuyên tâm ăn bánh chẻo.

Hai người yên lặng ăn xong bữa trưa, tuyết cũng ngừng rơi, Tiểu Ninh hỗ trợ dọn dẹp bát đũa xong liền tạm biệt. Từ nhà Chu Húc đi ra, cậu lạnh run cả người.

Bên ngoài thật lạnh.

Trở lại ký túc xá, Tiểu Ninh lấy sách ra xem, nhưng lại xem không vô. Cậu ngày hôm nay không được giao việc, không có việc gì để làm. Một lát sau, cậu gọi điện thoại cho câu lạc bộ, nói về việc trả tiền.

Cúp điện thoại xong, cậu bắt đầu ngẩn người.

Cậu bắt đầu nghĩ về nhà của Chu Húc, nghĩ chờ cậu sau này có nhà của bản thân, cậu cũng muốn trang hoàng như vậy.

Sàn nhà bằng gỗ, sô pha bằng vải bông, có cây xanh, ban công lớn, thư phòng….

Suy nghĩ một hồi cậu phục hồi tinh thần lại, phát hiện nhà trong ảo tưởng cậu cùng với nhà của Chu Húc giống như nhau.

Buổi tối ngày hôm sau Chu Húc gọi điện thoại cho Tiểu Ninh, nói đã chuyển tiền tới tài khoản của Tiểu Ninh. Tiểu Ninh không biết nói cái gì, chỉ nói một tiếng “Cảm ơn”.

Chu Húc bên kia còn chưa cúp điện thoại, trầm mặc một hồi, Chu Húc hỏi: “Ký túc xá có lạnh không?”

Lạnh thì không lạnh, mặc nhiều một chút sẽ không lạnh. Hệ thống sưởi của ký túc xá hơi có vấn đề, nhưng vẫn còn dùng được. Tiểu Ninh vốn cũng không cảm thấy gì, thời điểm đi ngủ mặc thêm áo khoác rồi đắp chăn, lúc này Chu Húc vừa hỏi, cậu ngược lại thấy càng lúc càng lạnh.

“Tàm tạm.” Tiểu Ninh trả lời, trong lòng lại nghĩ, không ấm áp như ở nhà anh.

Chu Húc bên đầu dây kia trầm mặc, Tiểu Ninh cũng không biết nói cái gì, trong khoảng thời gian ngắn, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của hai người.

Tiểu Ninh nhớ tới khuôn mặt tươi cười của Chu Húc, đầu tóc rối loạn khi ngủ dậy, mắt kính rơi trên sống mũi, tay áo len bị thủng. Nghĩ đến lòng rối loạn, vội vội vàng vàng nói một câu: “Không có việc gì thì tôi cúp máy.”

“Hẹn gặp lại.” Chu Húc nói.

Tiểu Ninh lần đầu tiên chú ý tới thanh âm của Chu Húc trầm vừa ấm, cũng giống con người anh vậy, nghe thấy cảm giác rất đáng tin.

“Hẹn gặp lại.” Tiểu Ninh nói.

Qua vài giây, hai người mới ấn tắt điện thoại.

Hết chương 12.        

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s