VQ – Chương 9

Chương 9

Edit: SoleiL

Tiểu Ninh vì đau đầu mà tỉnh lại.

Trời còn chưa sáng, cậu mất vài phút mới nhớ lại chuyện tối qua.

Đầu rất đau, cổ họng phảng phất như bị đốt cháy, tay chân vẫn còn mỏi nhừ không có được bao nhiêu sức lực, nhưng tốt xấu gì cậu cũng có thể tự ngồi dậy.

Tiểu Ninh sờ soạng công tắc ở đầu giường, đèn vừa sáng, cậu mới phát hiện đây là thư phòng của Chu Húc. Sát tường là một loạt kệ sách bằng gỗ, trưng bày rất nhiều loại sách, mô hình, bàn phím thượng vàng hạ cám gì đó. Tiểu Ninh nằm chính là loại sô pha có thể kéo ra thành giường, nghĩ đến chắc là dùng để làm đồ dự trữ cho khách đến chơi ngủ lại.

Quần áo cậu mặc tối hôm qua không thấy đâu, lúc này đang mặc trên người là một bộ quần áo ở nhà sạch sẽ màu đen, có hơi rộng so với dáng người của cậu.

Đối diện ghế sô pha là bàn làm việc có đặt máy tính ở trên đó, trên mặt bàn ngay ngắn chỉnh tề, còn có một bình giữ ấm. Tiêu Ninh đi qua, cầm lấy nhìn vào trong, bên trong quả nhiên có chứa nước, nước ấm vừa phải, uống sẽ không bị bỏng.

Tiểu Ninh một hơi uống cạn nước, nhưng vẫn còn thấy khát.

Thực quản cùng dạ dày bị bỏng khá nặng, có thể đây là tác dụng phụ của thuốc.

Cậu cầm bình giữ ấm, nhẹ nhàng mở cửa thư phòng, nghĩ muốn đi lấy thêm nước.

Tiểu Ninh đầu còn choáng vô cùng, nhưng thời điểm mở cửa phòng khách ra, vẫn có tâm tình quan sát nhà Chu Húc.

Một phòng khách nho nhỏ, bày biện một bộ ghế sô pha vải bông màu xám, trên đó còn để mấy gối nhỏ hình vuông. Trên bàn gỗ nhỏ còn để laptop đang hoạt động, hai bên trái phải còn có mấy quyển sách. Bên cạnh TV có để cây xanh, thoạt nhìn sức sống tràn trề, lá cây đều che mất một góc TV, cũng không thấy dời đi, phỏng chừng Chu Húc rất ít khi xem TV.

Nhà bếp không lớn, gọn gàng sạch sẽ, mọi thứ đều ngay ngắn chỉnh tề. Ở đó có một ấm nước còn một nửa, Tiểu Ninh một hơi uống cạn hai ly nước, lại rót đầy ly, chậm rãi uống tiếp.

Cậu đi tới ngồi ở ngoài rìa sô pha, ánh mắt bị cuốn hút khi nhìn căn nhà nhỏ này.

Sạch sẽ như vậy, phòng ở ngăn nắp, cỡ nào giống như trong tưởng tượng của cậu về nhà a. Tường trắng tinh, sáng sủa sạch sẽ, trên sô pha không chất chồng đồ vật linh tinh. Còn có nhà bếp ngắn nắp sạch sẽ, một thư phòng, có thể còn có ban công với tầm nhìn đẹp nữa.

Tiểu Ninh muốn đứng lên, ra ban công ngắm cảnh, nhưng cả người đều mềm nhũn, dạ dày vô cùng đau, không thể làm gì khác hơn là ngồi một chỗ tại sô pha, uống từng ngụm nước.

Trên bàn để một cuốn sách chuyên ngành, dường như còn có kế hoạch sản phẩm mới cùng với thư từ linh tinh, ghi chằng chịt những ký hiệu lớn nhỏ.

Chu Húc, tựa hồ là người một người rất chăm chỉ làm việc.

“Tỉnh?”

Giọng nói của Chu Húc cắt đứt suy nghĩ của Tiểu Ninh, cậu duỗi tay lật tới lật lui tài liệu trên tay, có chút không ngượng ngùng, nhớ tới loại tài liệu về kế hoạch cho sản phẩm mới như thế này không thể để người ngoài thấy, không khỏi xin lỗi: “Ngại quá, tôi không biết những….tài liệu này….Tôi đánh thức anh sao?”

Tiểu Ninh ngẩng đầu nhìn đồng hồ gần TV, mới bốn giờ rưỡi, trời còn chưa sáng. Cậu tối hôm qua ồn ào một trận như thế, Chu Húc căn bản không ngủ đủ.

Tiểu Ninh đang muốn xin lỗi, Chu Húc đến gần hỏi: “Cậu khó chịu sao? Sắc mặt không được tốt lắm, có muốn đến bệnh viện không? Cũng không biết là bị bỏ thuốc gì, vạn nhất đối với thân thể để lại tác dụng phụ…Chờ tới sáng đến bệnh viện kiểm tra chút đi.”

Những nơi như quán bar, KTV đều xuất hiện một ít thuốc đơn giản như thuốc mê, thuốc kích dục, Tiểu Ninh tuy lần đầu gặp phải, nhưng cũng từng nghe những người khác trong câu lạc bộ nói qua, biết qua ngày hôm sau đầu đau, dạ dày đau, cả người không có sực lực, nghỉ ngơi một hai ngày sẽ tốt hơn. Cậu khéo léo cự tuyệt đề nghị của Chu Húc, cậu cũng không muốn đi bệnh viện, cũng không phải chuyện vinh quang gì, càng ít người biết càng tốt.

Nhưng Chu Húc nhìn qua rất lo lắng cho cậu, “Cậu, cậu sắc mặt rất khó coi, khó chịu ở đâu?”

Được người khác quan tâm dù sao cũng tốt, trong lòng Tiểu Ninh đều cảm thấy ấm áp. Từ khi nghỉ đông, cậu cùng với Chu Húc không có liên lạc với nhau, Chu Húc nhắn tin cậu cũng không trả lời, cho dù như vậy, Chu Húc nhận được điện thoại của xong liền đi ngay lập tức.

“Chỉ là dạ dày có chút đau, không có việc gì, ngày hôm qua uống nhiều rượu, lại nôn một hồi.” Tiểu Ninh cười nói, chỉ tiếc dạ dày vô cùng đau, nụ cười dường như có chút miễn cưỡng, bởi vì Chu Húc nhăn mày lại.

“Dạ dày trống rỗng đi? Tôi có nấu cháo cho cậu, cậu ăn một chút đi.”

Chu Húc cẩn thận tỉ mỉ cùng ôn nhu đã vượt quá tưởng tượng về đàn ông của Tiểu Ninh, tối hôm qua sau khi đưa Tiểu Ninh về, anh dường như nấu cháo thịt cho Tiểu Ninh, chờ ngày hôm sau Tiểu Ninh tỉnh liền ăn cho ấm dạ dày. Anh giúp Tiểu Ninh lau thân thể, cũng đổi giúp quần áo, còn có quần áo bẩn đều được giặt sạch, còn đưa cho Tiểu Ninh bàn chải đánh răng và khăn mặt mới.

Tiểu Ninh thực sự nghĩ không ra, một người vừa tốt vừa ôn như như vậy, vì sao bạn trai cũ của Chu Húc còn ở bên ngoài….?

Có thể hắn mắt bị mù, Tiểu Ninh nghĩ, người tốt như vậy, vì sao không biết quý trọng, nắm chặt trong tay?

Thời điểm ăn cháo, Tiểu Ninh vài lần cảm thấy Chu Húc dường như có việc muốn nói, cậu ngẩng đầu nhìn anh, Chu Húc lại ngậm miệng không nói.

Tiểu Ninh đại khái cũng đoán được Chu Húc muốn nói gì, tâm tình không khỏi giảm xuống.

Chu húc rốt cuộc không nói gì, chỉ hỏi cậu dạ dày có đỡ hơn chút nào không?

Ăn cháo, Tiểu Ninh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, liền gật đầu.

Cậu lại cảm thấy mệt.

Chu Húc dọn dẹp bát đũa, sờ sờ tóc Tiểu Ninh, thấp giọng nói: “Cảm thấy mệt thì đi ngủ một chút đi.”

Giọng nói cực kỳ ôn nhu, trong nháy mắt, Tiểu Ninh rất muốn ôm anh khóc.

Cậu cũng không biết chính mình làm sao vậy, đột nhiên rất muốn dựa vào Chu Húc, ỷ lai Chu Húc.

Nhưng mà  ——

Tiểu Ninh lần thứ hai ở trong lòng nhắc nhở bản thân, Chu Húc là người tốt, Chu Húc là tính tình tốt, cũng chỉ là khách hàng cậu gặp mặt qua vài lần mà thôi a.

Tiểu Ninh ôm tâm tư phức tạp, lần thứ hai chìm vào giấc ngủ.

Một giấc này ngủ thẳng đến hai giờ chiều, lúc tỉnh lại Tiểu Ninh đã cảm giác được tốt hơn rất nhiều. Tuy rằng đầu vẫn đau, dạ dày cũng khó chịu, nhưng sức lực khôi phục rất nhiều, lại nghỉ ngơi thêm một ngày, ngày mai sẽ khỏe lại.

Cậu quấy rầy Chu Húc một ngày một đêm, cũng nên đi rồi.

Tiểu Ninh ra khỏi phòng, muốn lấy lại quần áo của mình, cùng Chu Húc nói lời tạm biệt.

Vào ban ngày khi nắng chiếu vào, căn nhà thoạt nhìn càng thêm đáng yêu. Tiểu Ninh lưu luyến đạp đạp chân lên sàn gỗ, trong lòng nghĩ: có tiền thật tốt, không phải sao? Có tiền có thể ở căn nhà như vậy, có tiền có một chữ “Gia” (theo t nghĩ chữ gia ở đây mang cả hai nghĩa, vừa là nhà, vừa là gia trong xưng hô của những ở trên cao)

Tiểu Ninh chưa từng ở qua, thậm chí là chưa từng thấy qua căn nhà nào đẹp như thế. Cậu nhớ khi còn nhỏ gia đình cậu có một căn nhà, đó là nhờ mẹ làm nhiều công việc, tích cóp thật lâu thật lâu, mãi mới mua được một căn nhà nhỏ.

Tuy rằng căn nhà kia rất nhỏ, chỉ có khoảng bốn mươi mét vuông, lại cũ kỹ, trong hành lang luôn chất đầy rác, nhưng Tiểu Ninh rất thích căn nhà đó. Căn nhà kiểu cũ, vật dụng bên trong cũng có chút cũ, ba rất không hài lòng, bình thường luôn nói kháy. Nhưng Tiểu Ninh rất thích, ngày dọn vào, cậu cùng mẹ đều rất vui. Cậu đã có chút không nhớ rõ, nhưng mẹ từng nói qua, Ninh Ninh a, chúng ta rốt cuộc có nhà của chính mình, sau đó, mẹ sẽ dốc lòng kiếm tiền, sẽ mua cho Ninh Ninh của mẹ một căn nhà mới.

Không quá vài năm sau, căn nhà nhỏ cũ kỹ đó bị ba cậu bán đi.

Từ sau đó, nhà bọn họ ở ngày càng kém.

Hay như nhà bác trai, cũng không có đẹp như thế, cũng không có ngăn nắp sạch sẽ. Nhà bác trai cũng đã có tuổi, mua nhà đã có người ở qua, nhưng tốt xấu gì cũng có ba phòng ngủ một phòng khách, Tiểu Ninh đã từng rất hâm mộ anh họ chị họ có phòng riêng, mà cậu chỉ sân thượng được sửa lại thành phòng ở tạm, mùa hè nóng mùa đông lạnh.

Nhưng sau khi thấy căn nhà của Chu Húc, Tiểu NInh nghĩ nhà của bác trai cũng không sánh bằng.

Về sau, Tiểu Ninh nghĩ, cậu cũng muốn nhà lót sàn gỗ.

Hết chương 9

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s