VQ – Chương 5

Chương 5

Edit: SoleiL

Làm tới chương này rồi, t mới phát hiện cũng có nhà khác đã làm rồi, và đã xong luôn rồi, nhưng t đã lỡ làm rồi nên vẫn muốn tiếp tục làm. Mong bạn chủ nhà bên đó thông cảm cho t nha. Cảm ơn

 

Ăn tối xong, hai người ra bên ngoài đi dạo.

 

Tuy rằng tuyết rơi, trời có chút lạnh. Nhưng bọn họ vừa ăn lẩu xong, cả người đều ấm áp, ngược lại không thấy lạnh lắm. Hai người đi đến hồ nước của khu nghỉ dưỡng, còn ở đó ngồi một lúc.

 

Những bông hoa tuyết lẳng lặng rơi xuống mặt hồ, rồi tan vào trong nước.

 

Nhìn xuyên qua những đám mây, có thể nhìn thấy lờ mờ ánh trăng cùng với những ngôi sao đang phát sáng. Thỉnh thoảng có người đi ngang qua bọn họ, khe khẽ nói với nhau những điều người khác không thể nghe được.

 

“Ở đây thật xinh đẹp.” Tiểu Ninh cảm thán.

 

Chu Húc nói: “Đúng vậy.”

 

Hai người im lặng không nói gì.

 

Một lát sau, Tiểu Ninh nói: “Tôi hình chiếm được lợi lớn rồi, khu nghỉ dưỡng tốt như vậy, nhất định rất quý.

 

“Là tôi được lợi, vốn cũng không có ai đi cùng với tôi.” Chu Húc cười nói.

 

Hai người ở bên ngoài đi dạo một hồi, cho đến khi chân tay đều cảm thấy lạnh, mới quay về.

 

Trở lại phòng, Chu Húc nói: “Ở đây còn có hồ nước nóng.” Nói xong đưa tay mở cửa sở bằng kính sát đất ra, dẫn Tiểu Ninh đi ra khoảng sân nhỏ ở bên ngoài. Tiểu Ninh lúc này mới phát hiện bên ngoài vậy mà lại là suối nước nóng ngoài trời.

 

Đây là lần đầu tiên Tiểu Ninh đến suối nước nóng. Tuyết đang rơi, ngâm mình ở suối nước nóng sẽ rất ấm áp, thoải mái đến mức làm cho mọi phiền não đều biến mất. Hồ nước nóng này không lớn, nhưng chỉ có hai người thì lại rất rộng. Như vậy xem ra, giá tiền phòng trăng mật cao như thế, là do có hồ nước nóng riêng.

 

Ngâm một hồi, Tiểu Ninh buồn ngủ đến hai mắt muốn nhắm lại. Chu Húc nhanh chóng lay cậu tỉnh dậy, để cậu về phòng mà ngủ. Tiểu Ninh dụi mắt, bước ra khỏi hồ, đi trở về trong phòng.

 

Chu Húc đi theo phía sau cậu, thay cậu phủ khăn tắm lên người.

 

Tiểu Ninh quấn khăn tắm ngã thẳng vào giường, mơ mơ màng màng vấp té, cảm giác khăn tắm trên người bị rơi ra. Cảm giác trần trụi khiến Tiểu Ninh rùng mình, mà cậu vẫn nhắm chặt hai mắt, nhưng đã không còn cảm giác buồn ngủ, suy nghĩ mơ hồ, hai tai ù lên. Hình như bất chợt nhớ ra được Chu Húc thế nhưng thích đàn ông nha, đêm nay cậu đem những….điều này quên đi.

 

Nhưng mà cái gì cũng chưa từng phát sinh.

 

Tấm chăn mềm mại rất nhanh nhẹ nhàng phủ lên người Tiểu Ninh. Tiểu Ninh trước mắt tối sầm lại, đèn cũng tắt. Cậu nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của Chu Húc đi ra ngoài. Đêm nay, Chu Húc ngủ ở ghế sô pha bên ngoài phòng khách.

 

Tiểu Ninh ngủ thẳng đến mười giờ ngày hôm sau mới tỉnh. Chu Húc đã ăn sáng xong, còn giúp cậu cầm bữa sáng về.

 

Khu nghỉ dưỡng có rất nhiều tiết mục, dùng bữa sáng xong bọn họ có thể đi dạo, buổi trưa thì có tiệc buffet, buổi chiều sẽ có một buổi nhạc kịch nhỏ chúc mừng Giáng Sinh, có người nói là mời sinh viên Hoc viện Âm nhạc đến biểu diễn, hoặc có thể nhà hàng của khu nghỉ dưỡng uống trà chiều, đầu bếp ở đó làm điểm tâm ngọt có thể nói là ngon nhất, ăn cơm tối xong có thể ở bên trong quán bar ngồi một chút, tại đó nghe những người nghệ sĩ biểu diễn, ca hát.

 

Quay trở về phòng sau một ngày chơi đùa vui vẻ, tới buổi tối, Tiểu Ninh lại một lần nữa ngủ gà ngủ gật ngâm mình trong hồ nước nóng.

 

Sáng sớm ngày thứ ba, Chu Húc gọi đã gọi Tiểu Ninh dậy sớm, sau đó cùng đi cáp treo lên núi để xem mặt trời mọc. Trở về Tiểu Ninh lại tiếp tục ngủ lại, buổi trưa thì tỉnh dậy xuống nhà hàng để ăn trưa.

 

Dùng bữa xong bọn họ đi dọc theo đường mòn quanh vườn hoa, nghe thấy âm thanh piano. Cùng không biết từ nào truyền đến tiếng đàn, âm thanh du dương phiêu đãng quanh vườn hoa. Tiểu Ninh không khỏi dừng lại, ngồi ở ghế dài, không muốn rời đi.

 

Cậu tựa hồ đã lâu chưa cảm thấy thoải mái như vậy.

 

Nhưng mà luôn luôn phải đi, đây chỉ là đến du lịch. Huống hồ, cũng phải là cậu đi, chỉ là đi theo cùng với anh ấy mà thôi.

 

Buổi trưa bọn họ ngủ trưa một chút, nghỉ ngơi thật tốt mới đi về. Sau khi rời đi, Chu Húc lấy ra một món quà, muốn tặng cho Tiểu Ninh

 

Đó là cái điện thoại di động loại mới nhất.

 

Tiểu Ninh nghĩ, đây đại khái là trả cho cậu hơn hai ngày đi cùng. Chu Húc không liên lạc với câu lạc bộ mà hẹn Tiểu Ninh, nhưng không có ý để cậu đi không công, trực tiếp đưa tiền không tốt, cho nên mới đưa một món quà như vậy.

 

“Không cần đâu Chu tiên sinh.” Tiểu Ninh nói, “Anh là mời tôi đi chơi, tôi đã rất vui vẻ, cũng không cần tặng quà.”

 

Chu Húc vội vàng nói: “Đây là quà Giáng Sinh.”

 

Tiểu Ninh lúc đồng ý lời mời của Chu Húc thì có điểm không hiểu vì sao lại đồng ý, trong đầu còn không rõ ràng, trước đồng ý đã, Đại khái là khi đó Chu Húc đang đau khổ vì thất tình, hơn nữa cũng đối xử tốt với cậu, nên cậu đồng ý. Tuy rằng mỗi lần gặp mặt, Chu Húc đều là khách hàng trả tiền, Tiểu Ninh là nhận tiền làm việc. Nhưng là lần này, Tiểu Ninh một chút cũng không muốn lấy tiền.

 

“Coi như ưa đãi miễn phí nhân dịp Giáng Sinh.” Tiểu Ninh nói, “Huống chi cũng là anh trả tiền, tôi là lần đầu được ở khu nghỉ dưỡng cao cấp thế này.”

 

Chu Húc vừa nghe, trái lại lộ ra nét mặt không biết làm sao, lắp bắp giải thích nói, cũng không phải đặc biệt mua, mà là quà ngẫu nhiên chọn được do công ty tặng nhân dịp Giáng Sinh.

 

“Tôi cũng không cần đổi điện thoại, giữ cũng vô dụng, đã nghĩ đưa cậu làm quà Giáng Sinh, chỉ là một món quà”

 

Tiểu Ninh đưa điện thoại di dộng kiểu cũ ra, nói: “Tôi cũng có một cái rồi, còn dùng được. Hơn nữa, tôi không thể nhận điện thoại đắt tiền như thế, tôi sử dụng, bạn học sẽ cảm thấy kỳ lạ. Tôi được trường học tài trợ cho sinh viên khó khăn, nhưng dùng điện thoại mới nhất, không thích hợp cho lắm. Lần trước anh tặng áo khoác cho tôi, đã có người cảm thấy kỳ lạ.”

 

Chu Húc trừng lớn hai mắt.

 

Tiểu Ninh tiếp tục nói: “Áo khoác có thể nói ở trên mạng mua lại đồ cũ, điện thoại di động thì không thể gạt được. Cho nên tôi không thể nhận được, cảm ơn anh.”

 

Tiểu Ninh nhìn ra được Chu Húc muốn nói lại thôi, có lẽ là đối với tình huống của cậu cảm thấy tò mò. Nhưng sau đó Chu Húc lại không nói thêm gì nữa, đem điện thoại cất đi.

 

Không hỏi nhiều, đại khái là để ý lòng tự tôn của Tiểu Ninh.

 

Trên đường quay trở về, Tiểu Ninh tâm tình thật không tốt.

 

Sáng sớm hôm nay, Tiểu Ninh còn rất vui vẻ. Tới lúc phải quay trở về, Chu Húc khởi động xe, rời đi khu nghỉ dưỡng, tâm tình Tiểu Ninh bắt đầu càng không tốt.

 

Cảm giác rất không xong, tâm trạng vui vẻ khoan khoái bắt đầu hạ xuống, phải đối mặt với thực tế.

 

Tiểu Ninh nghĩ, thảo nào mọi người đều có tâm hư vinh, cuộc sống thư thái làm cho phiền não biến mất, đương nhiên mỗi người đều muốn mỗi ngày đều sống thư thái, thích có thật nhiều tiền. Chỉ cần qua hai năm nữa, cậu sẽ rời khỏi nhà, sống cuộc đời riêng của cậu.

 

Chu Húc tựa hồ nhìn ra tâm trạng cậu không tốt, đột nhiên hỏi: “Làm sao vậy?”

 

Tiểu Ninh lắc đầu, trả lời: “Không có gì. Qua vài ngày nữa phải thi cuối kỳ, còn có hai ngày, có chút không thoải mái.”

 

Chu Húc nở nụ cười: “Tôi thấy bình thường cậu nhất định là sinh viên ham học, không cần lo lắng.”

 

“Từ chỗ nào nhìn ra được?” Tiểu Ninh hỏi.

 

“Cảm giác.” Chu Húc nói.

 

Đây là Đại học trọng điểm, Tiểu Ninh lại là sinh viên hàng đầu của trường. Cũng bởi vì là sinh viên hàng đầu của trường, học phí cậu phải đóng so với những sinh viên trường khác nhiều hơn rất nhiều. Tiểu Ninh cảm thấy kỳ lạ, những khách hàng kia có thể phân biệt được sinh viên bình và sinh viên hàng đầu sao? Có chăng chính là cảm giác hơn hẳn người khác mà thôi, vậy thì sinh viên hàng đầu có ích lợi gì, còn không phải cũng vì tiền mà bán đứng tôn nghiêm. Có một số khách hàng sẽ dùng lời lẽ chính nghĩa nói với cậu, vì sao không học tập thật tốt, vì sao không làm sinh viên giỏi, tại sao lại đến đây làm việc bán đứng tôn nghiêm?

 

Thật giống một trò hề hoang đường.

 

Tiểu Ninh nghĩ, cuộc sống của cậu, xác thực giống như trò cười xấu xa.

Hết chương 5

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s