VQ – Chương 4

Chương 04

Edit: SoleiL

Ngày 25 vừa vặn là cuối tuần, Buổi chiểu sau khi thúc giờ học, Tiểu Ninh liền đeo balo đi ra ngoài.

Chu tiên sinh sẽ tới đón cậu.

Tiểu Ninh xác thực là nhắm mắt đưa chân làm việc mạo hiểm. Tỷ như đưa số điện thoại cá nhân cho Chu tiên sinh, đồng ý với anh đi khu nghỉ dưỡng, còn cho phép anh tới trường học đón đi.

Nếu như đổi lại là một khách hàng khác, Tiểu Ninh cũng sẽ không đồng ý.

Thế nhưng là Chu tiên sinh, Tiểu Ninh nghĩ, nhìn qua rất giống người tốt.

Chu tiên sinh không giống với những khách hàng khác. Sẽ không lén sờ mông cậu, sẽ không ép cậu uống rượu, không đi đến những quán bar để nhảy nhót, sẽ không sờ vào chỗ nhạy cảm của cậu, sẽ không đột nhiên chửi mắng cậu.

Vì vậy Tiểu Ninh nghĩ sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Chu tiên sinh đã đứng chờ ngay cổng trường.

Nhân tiện nói, Chu tiên sinh tên Chu Húc, anh đã gửi tin nhắn nói cho Tiểu Ninh biết.

(Từ khúc này trở đi, tùy vào trường hợp cần thiết Leil sẽ để là “Chu tiên sinh”, còn lại sẽ để là “Chu Húc” nha)

Xe của Chu Húc sáng sáng bóng bóng, vừa nhìn là biết đã rửa xe.

Sau khi lên xe, Chu Húc đưa cho Tiểu Ninh một túi đồ ăn vặt: “Từ đây lái xe đến đó hết khoảng hai tiếng rưỡi, chờ chúng ta đến nơi cũng là tám giờ. Cậu trước ăn một chút gì đó đi.”

Tiểu Ninh mở túi ra nhìn, bên trong có nước trái cây, sữa, bánh mì, bánh gato, bánh bích quy, trái mơ, cái gì cũng đều có. Tiểu Ninh nói: “Nhiều như vậy.”

Chu Húc xấu hổ nở nụ cười, nhắc nhở: “Cũng đừng ăn nhiều lắm, nghe nói nhà hàng của khu nghỉ dưỡng đồ ăn rất ngon.”

Tiểu Ninh chọn nước trái cây, hỏi: “Anh có muốn uống sữa không?”

Chu Húc nói được, thời gian chờ đèn đỏ là hai mươi giây, vừa đủ để uống hộp sữa.

Tiểu Ninh cười, Chu Húc cũng cười theo.

Thật sự thoải mái giống như đi nghỉ dưỡng.

Hai người trải qua hai tiếng rưỡi đồng hồ rất nhanh, cũng sẽ không buồn chán. Bọn họ vẫn liên tục nghe radio, radio đang phát nhạc. Chu Húc chuyên tâm lái xe, Tiểu Ninh thì nghĩ về nội dung vừa học trong buổi chiều, thỉnh thoảng hỏi Chu Húc hai ba câu. Sau Tiểu Ninh bất tri bất giác ngủ, lúc tỉnh dậy thì thấy đang đi trên đường cao tốc rồi.

Tiểu Ninh cảm thấy xấu hổ, Chu Húc lái xe lâu như vậy, cậu lại ngủ.

“Anh thấy mệt không?” Tiểu Ninh hỏi.

Chu Húc lắc đầu: “Không sao, rất nhanh sẽ tới nơi. Cậu ngủ thêm chút nữa đi.”

Tiểu Ninh giải thích: “Để cuối tuần có thể đi chơi, buổi trưa đều liên tục làm việc, không có ngủ trưa.”

Trong xe im lặng một lúc lâu, Chu Húc mới nói: “Cậu rất chăm chỉ.”

“Đúng vậy.” Tiểu Ninh nói, “Không chăm chỉ thì sao lấy được học bổng.”

“Cậu đã làm vài công việc, bao gồm cả công việc ở câu lạc bộ, vẫn không đủ?” Chu Húc hỏi. Anh đã trả tiền cho câu lạc bộ, tự nhiên biết giá mỗi lần làm việc ở đây, tiền lương vẫn cao hơn khác rất nhiều.

“Vẫn thiếu.” Tiểu Ninh nói.

Không biết tại sao, Tiểu Ninh rất tự nhiên đem khó khăn của bản thân nói ra. Có mấy khách hàng từng hỏi cậu, vì sao làm công việc này, có đúng hay không trong nhà đang gặp khó khăn, có đúng hay không thiếu tiền, chính là muốn mua hàng hiệu? Tiểu Ninh chỉ mỉm cười cho qua, không muốn phơi bày khó khăn của bản thân.

Thế nhưng lúc này, bất chợt nói ra như vậy. Tiểu Ninh cảm thấy rất khó hiểu.

Có lẽ do cảm giác thoải mái của chuyến đi này, đã lâu chưa từng cảm thấy dễ chịu như vậy.

Đến khu nghỉ dưỡng, Tiểu Ninh liên tục cảm thấy ngạc nhiên. Khu nghỉ dưỡng cách xa thành phố, vùng đất yên bình không có sự tấp nập của thành phố, một đường mòn đi dọc theo sân trước thật lớn, kiến trúc nơi đây rất đẹp, nội thất được thiết kế hết sức xa hoa, đều là những thứ mà Tiểu Ninh chưa bao giờ thấy qua.

Khu nghỉ dưỡng xa hoa như thế này, nếu không phải là tình nhân, khẳng định luyến tiếc phung phí như thế.

Tiểu Ninh nghĩ Chu Húc cũng không phải không biết lãng mạn, anh sẽ lặng lẽ chuẩn bị tất cả vào ngày sinh nhật, trước đó sẽ chuẩn bị quà, sẽ ôn nhu săn soc như thế. Vì sao còn có thể bị bạn trai cũ dứt khoát chia tay như vậy, thực sự nghĩ không ra.

Để nhận phòng, hai người cần phải đưa chứng minh thư cho nhân viên để xác nhận thân phận. Tiểu Ninh đưa chứng minh thư cho nhân viên quầy lễ tân xong, rõ ràng cảm thấy nhân viên vốn dĩ được huấn luyện chuyên nghiệp nỗ lực che giấu cảm giác khác thường.

Hai người đàn ông, lại cùng ở phòng trăng mật dành cho cặp đôi mới cưới. Một người khoảng ba mươi mấy tuổi, một người vừa mới mười tám tuổi, sau lưng còn đeo balo, quả thực không dám nghĩ xa hơn.

Chu Húc đại khái cũng đã nhận ra điểm không thích hợp.

Chờ hai người vào phòng, Chu Húc thở dài nói: “Tôi có lẽ bị người khác nghĩ là đại thúc quái dị dụ dỗ trẻ vị thành niên rồi.”

“Ba mươi mấy tuổi còn không phải là đại thúc.” Tiểu Ninh nói.

Chu Húc nhìn balo sau lưng, còn có mái tóc ngắn mềm mại rủ trước trán của Tiểu Ninh, thở dài nói: “Nhưng cậu quả thật quá nhỏ, rất giống trẻ vị thành niên, thực tế cũng chỉ xem như vừa mới trưởng thành thôi.”

“Vậy tôi gọi anh là anh trai, như vậy có vẻ an toàn.” Tiểu Ninh cười hì hì nói, thật sự gọi một tiếng “anh”.

Vốn là xưng hô rất bình thường, chẳng hiểu vì sao vừa nói ra, bầu không khí lại trở nên xấu hổ.

Có thể là do Tiểu Ninh sau lưng còn đeo balo, cười hì hì thoạt nhìn còn rất nhỏ, làm Chu Húc có cảm giác tội lỗi. Cũng có thể là do phòng trăng mật rất đẹp. khắp nơi đều có cảm giác ấm áp, lãng mạn, trên bàn còn có bó hoa hồng đang nở rộ, trên vách tường còn có mấy hình ảnh vui nhộn về tình yêu, tại trong hoàn cảnh như đây, tự nhiên mà bầu không khí thật mờ ám.

“Nhìn kìa, tuyết rơi rồi!” Chu húc đột nhiên nói, phá vỡ bầu không khí xấu hổ trong phòng.

Tiểu Ninh nhìn theo hướng anh chỉ, đi tới cửa cửa sổ sát đất nhìn, quả nhiên bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, lay động theo chiều gió. Bên ngoài cửa sổ sát đất có một khoảng sân nhỏ,* trồng rất nhiều loại cây khác nhau.

*hình ảnh minh họa cho cửa sổ sát đất

30-Modern-Floor-to-Ceiling-Windows-1.jpg

Hai người cũng không nói gì, lẳng lặng nhìn, phảng phất còn nghe rõ âm thanh những bông hoa tuyết rơi xuống.

“Đi ăn cơm thôi.” Một lát sau, Chu Húc mở miệng nói, phá vỡ sự yên tĩnh.

Đồ ăn tối là nồi lẩu nhỏ ấm áp, nguyên liệu nấu ăn đều tươi ngon, nước lẩu không biết bỏ thêm gì vào, không giống với nước lẩu bình thường, ăn ngon hơn rất nhiều. Nhưng hấp dẫn nhất là bài trí của nhà hàng. Kiến trúc vừa dài vừa hẹp rất kỳ lạ, mỗi bàn được đặt cạnh cửa sổ trong suốt. Ngoài cửa sổ là một vườn hoa rất đẹp, cùng với thấy được một góc hồ nước.

Có thể tưởng tượng, vào mùa xuân và mùa hạ, khung cảnh ở vườn hoa này có bao nhiêu đẹp mắt. Cho dù bây giờ là mùa đông, tuy không cây nào nở hoa, vẫn như cũ mang vẻ đẹp khác. Ở phía xa kia, mặt hồ một mảnh yên ả, những bông hoa tuyết từng đợt từng đợt rơi xuống, rơi vào trên những chóp cây, rơi xuống mặt hồ, rơi trên mặt đất, khung cảnh phủ một màu trắng xóa của tuyết.

Bên trong nhà hàng, âm thanh sôi sùng sục của những nổi lẩu nhỏ vang lên, khiến mọi người đều cảm thấy tốt đẹp và yên ổn.

Tiểu Ninh lần đầu tiên được đi du lịch, mới biết được cảm giác đi du lịch là như thế này. Tuy rằng vẫn còn gặp nhiều khó khăn, nhưng bỗng nhiễn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, trong bầu không khí thoải mái và ấm cúng thế này, cái gì cũng không muốn nghĩ.

Thật tốt a.

Hết chương 4

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s