ĐTV – Chương 4

Edit: Yinie

 

Chương 4

 

“Phương Mộc! Phương Mộc!” Đã chờ lâu rồi đi?” Âm thanh to lớn vang lên.

 

A Mộc còn đang ngẩn ngơ, đã thấy người đứng ở trước mặt, mới khoát tay nói “Không có”

 

Mai Nam Sinh trực tiếp kéo ghế ra ngồi, hỏi: “Lúc trước tớ có đi đến cửa hàng ăn tìm cậu mà không thấy, đổi việc rồi sao?”

 

Cậu ngượng ngùng gật đầu.

 

Trên thực tế, sau vài ngày làm việc, ông chủ liền tìm lý do để đuổi việc cậu, phỏng chừng là ngại cậu phản ứng quá chậm chạp. Tuy rằng chản nản, nhưng A Mộc chỉ có thể thở dài im lặng.

 

Nhận thức được điểm đó, A Mộc bắt đầu chán ghét bản thân mình.

 

Như vậy không phải giống như lúc cậu gần rời đi mẹ, mẹ có nói “Phế vật” sao?

 

“Cho nên tớ cảm thấy – hửm, Phương Mộc?”

 

A Mộc hoàn hồn, ngại ngùng cười cười.

 

Mai Nam Sinh thấy cậu ngẩn ngơ: “Nè, cậu mấy năm nay càng lớn càng trẻ hóa sao? So với trước kia còn đẹp hơn nhiều.” Lúc trước, Phương Mộc chính là người trong mộng của rất nhiều nữ sinh, dù sao cũng là nam sinh trong ngoài đều tốt hiếm có, dùng lời lẽ không đứng đắn chê cười, cậu còn có thể không để ý.

 

Ngay cả giáo viên đối xử tốt với cậu hơn những người khác, nhưng không ai oán hận cậu.

 

Thậm chí mọi người đều nghĩ đó là việc đương nhiên.

 

Bởi vì Phương Mộc là thiên chi kiêu tử, và vì cậu là đặc biệt.

 

“Trước kia, như thế nào?” Phương Mộc vội vàng hỏi. Cậu rất thích nghe Mai Nam Sinh nói về chuyện trước đây – đây là nguyên nhân chính cậu đồng ý cuộc hẹn này.

 

Cũng bởi vì không nhớ kỹ, cho nên đặc biệt hiếu kỳ.

 

Mấy năm nay, trọng tâm cuộc sống của cậu chỉ có Mạc Chính Ngôn, Mạc Chính Ngôn, và chỉ mỗi Mạc Chính Ngôn, không còn ai khác.

 

Mà lúc này, Mạc Chính Ngôn – người mà yêu cậu sâu đậm đang nổi giận.

 

“Cậu nói cái gì?” Hắn thong thả hỏi.

 

“Tôi nói cái tên ngốc kia đã sớm…..”

 

Rầm! Bàn bị người đánh trúng.

 

Thực khách trong cửa hàng ăn đều bị dọa sợ.

 

“Cậu ấy không phải tên ngốc.” Nếu không phải đang ở trước mặt nhiều người, hắn thật sự muốn đem lưỡi người này cắt bỏ.

 

Mạc Chính Ngôn chỉnh chỉnh cà vạt.

 

Thảo nào gần đây A Mộc hay ngẩn người, mà hắn ngay cả chút biến hóa đó chưa từng phát hiện, Nếu không phải nhất thời nổi hứng đi đón cậu, chỉ sợ hiện tại hắn vẫn không hay biết.

 

Như vậy, A Mộc sẽ như thế nào đây?

 

A Mộc là điểm yếu của hắn, là trái tim của hắn, hắn không muốn để cậu xảy ra bất kỳ nguy hiểm nào.

 

Mạc Chính Ngôn rũ mắt, biều tình càng lúc càng lo lắng.

 

Ông chủ thấy hắn bộ dáng lưu manh, đang định đứng ra hòa giải, đã thấy hắn quay đầu nói: “Không cần đe dọa tôi, nói đến nói đi cũng chỉ có câu [Nơi này được Uy ca bảo vệ]”

 

Ông chủ sởn tóc gáy. “Cậu…” Làm thế nào mà biết?

 

Không muốn nói lời thừa, Mạc Chính Ngôn nhăn mặt, trực tiếp đi ra ngoài.

 

Hắn lạnh mặt, trực tiếp gọi điện thoại.

 

“Nè?”

 

“Là A Mộc sao?” May mắn cậu tiếp điện thoại. Hắn tận lực làm cho giọng nói trở nên mềm nhẹ: “Em hôm nay không đi làm sao? Đã đi đâu chơi thế? Anh sẽ đi đón em.”

 

Đầu dây bên kia A Mộc quả nhiên có chút hoảng hốt, chậm rãi báo địa chỉ.

 

Mạc Chính Ngôn thấp giọng dỗ dành: “Ừ, vậy em đừng đi lung tung, đêm nay có tiệc sinh nhật của ba, theo thường lệ phải đi, chúng ta cùng đi đến đó ăn cơm.”

 

A Mộc đáp ứng, ngắt điện thoại.

 

Mạc Chính Ngôn nhất định đã biết cậu đã bị sa thải.

 

Đối diện với Mai Nam Sinh vẻ mặt cổ quái: “Là Mạc Chính Ngôn! Các cậu còn liên lạc với nhau sao?”

 

Trong ấn tượng của hắn, Mạc Chính Ngôn và Phương Mộc là hai mặt trắng đen, hoàn toàn tương phản, mà lại rất tốt. Mai Nam Sinh đã nghe qua không ít tin đồn hắn bị bỏ tù, tất cả đều là những việc xấu xa.

 

Rõ ràng là hai người không thể liên quan đến nhau!

 

Lúc đó, không ai biết nguyên nhân của việc ngoài ý muốn đó, mà Phương Mộc không lâu sau đó cắt đứt liên lạc với mọi người, không để lại tin tức.

 

Mai Nam Sinh thập phần ngoài ý muốn.

 

“Tên kia rất hung dữ.” Hắn nghĩ nghĩ. “Đặc biệt thích trừng mắt với tớ, mỗi lần đều như tớ cướp bạn gái của hắn ta không bằng.”

 

“Vì cái gì?”

 

“Tớ cũng không rõ, hắn ta rõ ràng đối với người khác không như thế…” Hắn dừng một chút. Bỗng nhiên nhớ tới người nọ ngoại trừ kết bạn với đám lưu manh bên ngoài, thì nhân duyên cũng thật là tốt.

 

Khoảng mười lăm phút sau, Mạc Chính Ngôn đi tới, hắn mới im lặng.

 

Mạc Chính Ngôn bước chân vững vàng, có lễ nghi mà gật đầu chào hỏi: “Xin chào! Cậu là bạn học cũ của A Mộc sao?” Kỳ thực, xác suất A Mộc tiếp xúc với người lạ cực kỳ nhỏ, ở trong vòng xã giao của cậu, thật rất dễ đoán.

 

“Ừ, xin chào.” Mai Nam Sinh vội vàng nói. Nghĩ thầm, chúng ta là cùng lớp nha.

 

“Kia chúng tôi phải đi.”

 

“Sao nhanh vậy?”

 

“Ừ, còn có bữa tiệc phải đi.” Hắn cầm tay A Mộc. “Đi thôi, A Mộc.”

 

Nói vài ba câu, phảng phất như có đường phân cách vô hình, phân rõ chủ khách.

 

Quả thực tựa như….

 

A Mộc rất tự nhiên đưa tay cho hắn, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

 

“Gặp lại sau…”

 

“Tạm biệt..”

 

Mai Nam Sinh miệng mở ra lại khép lại, vẻ mặt kỳ dị

 

Quả thật giống như…..vợ chồng.

 

…….

 

…….

 

Mạc Chính Ngôn sau khi ngồi vào xe liền không nói lời nào, cho đến khi A Mộc kéo góc áo hắn, mới đưa tay ra, vuốt tóc A Mộc.

 

“A Mộc, anh thay em tìm việc khác được hay không?”

 

Quả thực, ra ngoài làm việc rất nguy hiểm, ông chủ nói cậu phản ứng thực chậm, rửa chén lại không sạch, nếu muốn đi làm, cửa hàng ăn thật sự không phù hợp với cậu.

 

Mạc Chính Ngôn trong lòng cảm thấy đau đớn.

 

Cửa hàng ăn đương nhiên không thích hợp với cậu, cậu vốn nên so với bất kỳ ai khác đều có thể tiến xa hơn, Phương Mộc trong lòng mọi người rất hoàn mỹ.

 

Hắn vẫn cho rằng, con người đơn thuần đó tương lai nhất định sẽ là nghiên cứu sinh, hay sẽ trở thành giáo sư, hay là….

 

Không.

 

Không có nếu như.

 

A Mộc nhìn về phía hắn, đợi một lúc, tiếp theo liền mỉm cười.

 

Mạc Chính Ngôn lại muốn hôn cậu.

 

Hắn thực sự là cầm thú.

 

Cầm thú cùng với đối tượng động dục của hắn lái xe tới biệt thự.

 

Biệt thự này là nơi ba Mạc mẹ Mạc ở trước khi trở nên giàu có, sau này liền dùng làm nơi xã giao, bên cạnh là Phương gia đã bỏ trống nhiều năm, vài năm trước mẹ Phương còn thường lui tới để lấy vài thứ này nọ, nhưng từ khi Phương Mộc gặp chuyện không may đã không còn quay lại nữa.

 

Thấy trong phòng khác đã có nhiều người tới, Mạc Chính Ngôn biết đã tới trễ.

 

Ngày hôm nay là sinh nhật ba Mạc, dựa theo thường lệ, hắn và Phương Mộc đều sẽ tới sớm, rồi sẽ bị ba Mạc mẹ Mạc che chở ở trên lầu. Thỉnh thoảng, chỉ cần gặp người lớn trong nhà, sau đó liền thôi, cho tới bây giờ không cần cùng người lạ tiếp xúc.

 

Sở dĩ, mọi người đều biết Mạc gia còn có một người con trai như hắn ra, cũng không bao nhiều người đã thấy qua hắn.

 

Mà hiện tại nhiều người như thế, rất khó để không gây sự chú ý mà lên thẳng lầu hai.

 

“Tới rồi!”

 

“Là Mạc nhị công tử.”

 

“Đã lâu không gặp!”

 

“Ha ha, cháu đến muộn, phải phạt!”

 

Vừa bước vào cửa, bọn họ liền trở thành tâm điểm của sự chú ý, có người hắn nhận ra nhưng có người không, một phụ nữ trung niên dáng dấp trưởng bối dịu dàng, trang phục toát lên vẻ mỹ lện, kéo theo tốp năm tốp ba, tất cả đều hướng bọn họ chào hỏi.

 

Một vài cô gái dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Mạc Chính Ngôn, nét mặt ngại ngùng.

 

A Mộc nhắt mắt mấy cái, không biết làm sao.

 

Mạc Chính Ngôn mím môi, sau đó liền mỉm cười, tuấn lãng mà lộ ra tinh thần phấn chấn.

 

“Mọi người, xin lỗi tôi đến muộn.” Vừa nói vừa thay đổi vị trí, thay A Mộc che chắn những ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.

 

Nhưng mọi người rõ ràng không chịu từ bỏ.

 

Anh em Mạc gia có rất ít chuyện xấu, cuộc sống quả thực giống như hòa thượng.

 

Lúc này, Mạc Chính Ngôn mặc một bộ tây trang màu xám tro, khôi ngô tài tài trí hơn người, bên cạnh lại xuất hiện một thanh niên ngây ngô mặc trang phục thường ngày, nhưng cùng hắn so sánh không chút nào thua kém, rất khó làm cho người khác không có ý nghĩ kỳ lạ.

 

Mạc Chính Ngôn cúi đầu nói A Mộc lên lầu hai.

 

Hắn thấp giọng nói: “Mẹ đang chờ em đó.” Quả thực, mẹ Mạc đang rất mong nhớ cậu.

 

 

A Mộc cúi đầu đáp ứng.

 

Cậu cả người đều thấy không được tự nhiên.

 

Cậu cũng biết, ở nơi này, chính mình và mọi người không phù hợp, giống như cố gắng cho nước sốt vào món tráng miệng.

 

A Mộc cúi đầu chậm rãi rời khỏi nơi đó, đi qua mọi người, bỗng nhiên trong đầu hiện ra suy nghĩ.

 

Ngôn đây là…ngại cậu sao?

 

Giống như ông chủ vậy sao?

 

Cậu dừng lại, hoang mang nhìn về phía sau.

 

Thế nhưng cậu nhìn không thấy, không thể nhìn thấy Mạc Chính Ngôn đang bị mọi người vây quanh.

 

Vô số người ngay thời điểm đó đã ngăn cách cậu và hắn.

 

“Nè!” Một cô gái che trước mặt cậu, dáng người đặc biệt lả lướt, khoảng chừng mới hơn hai mươi.

 

A Mộc nhất thời bị hoảng loạn, lo sợ cùng bất an.

 

“Cậu đó..”

 

“Tôi là Nguyễn Thục Nhi.” Cô gái không che giấu ánh mắt tò mò. “Cậu tên gì? Là bạn của của A Ngôn sao?”

 

Nhưng câu cô vừa hỏi, đều là vấn đề mà mọi người đều muốn biết.

 

Chỉ là Nguyễn Thục Nhi rõ ràng mới vừa đi du học về, giọng nói có chút không rõ, cũng so với người khác thẳng thắn hơn, không có cái gì tâm địa gian xảo, trực tiếp hỏi.

 

Có không ít người im lặng lắng nghe.

 

A Mộc nghe xong, chậm rãi gật đầu.

 

Hồi lâu sau, mới nhớ ra mà hỏi lại: “Còn cô cũng vậy sao?”

 

“Tôi sao?”

 

Nguyễn Thục Nhi đắc ý nói: “Không đơn giản như thế, tôi là bạn gái tương lai của hắn…Nè, cậu cười cái gì!”

 

A Mộc sau khi nhớ ra phải che miệng lại, nhưng vẫn không che được ý cười bên miệng.

 

Nguyễn Thục Nhi bị tức chết, nhưng lại không ghét được cậu.

 

“Sao trước đây tôi không thấy cậu bao giờ?”

 

“Tôi…ở trên lầu.”

 

“Trên lầu?” Cô sửng sốt hỏi lại

 

“Ừm…”

 

Dần dần, đối với phản ứng chậm nửa nhịp của A Mộc, mọi người bắt đầu phát hiện có gì đó không thích hợp.

 

“Cậu…”

 

“A Mộc.”

 

“Trọng ca.” Vừa dứt lời, Mạc đại ca rất nhanh chen vào bên này, sờ sờ đầu cậu, rồi mới trực tiếp kéo cậu đi, mang lên lầu hai.

 

“Xin lỗi, không tiếp được mọi người.” Mạc đại ca kiệm lời nói.

 

Nhờ có Mạc Trọng Ngôn khí chất băng sơn ở đây, mọi người đều bị sững sờ, tự động nhường đường.

 

Mạc Chính Ngôn lúc này mới thu hồi ánh mắt.

 

Hắn không thích mọi người nhìn A Mộc, làm cho hắn cảm giác như bảo bối của hắn bị mọi người mơ ước.

 

Loại cảm xúc này, ở lúc đi học hắn đã cảm thụ đủ rồi.

 

Mà ở chỗ khác, A Mộc lên lầu, chào đón cậu nhiệt tình là mẹ Mạc.

 

“Tiểu Mộc, con đến muộn.” Kéo cậu đến bên cạnh mình, nhẹ nhàng ôm cậu, xoa đầu cậu hồi lâu, Phương Mộc mới ý thức được mà xấu hổ, mặt đỏ lên.

 

Từ nhỏ mẹ rất ít khi về nhà, thậm chí từ sau khi hắn gặp chuyện không may liền ôm tiền bỏ đi. Với cậu mà nói, mẹ Mạc mới chính là người mẹ thật sự của cậu.

 

Chăm sóc cậu, yêu thương cậu, dạy cậu biết thế nào là hạnh phúc.

 

“Có nhớ dì không?”

 

“Nhớ ạ.” A Mộc gật đầu.

 

Mẹ Mạc cười đến mãn nguyện.

 

Dì cử chỉ cũng không giống phu nhân nhà giàu, mà lại giống như người dì nhà bên cạnh, rót ly trà, đưa cho cậu.

 

A Mộc uống, hai người câu được câu không nói chuyện. Tốc độ nói chuyện của cậu không vội vàng, chỉ dùng từ đơn đáp lời, nhưng ngay cả như vậy, mẹ Mạc không thiếu kiên nhẫn, thỉnh thoảng còn chỉ cậu cách biểu đạt.

 

A Mộc hứng thú tăng vọt.

 

Cậu măt đỏ bừng, khó được có lúc sôi nổi.

 

“Lão Mạc, tôi nói với ông nghe, hai người con trai tuổi cũng không còn nhỏ.” Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến âm thanh nói chuyện. “Có biết bao nhiêu cô nương đối với Chính Ngôn có h ảo cảm, có muốn hay không chọn một người?”

 

“Không không, chuyện đó tôi không can thiệp, tùy tụi nó thôi.”

 

“Thật sự? Suy xét lại chút đi, ông không muốn sớm một chút được ôm cháu sao?”

 

“A, ha ha….”

 

Những lời này như sấm cuộn bên tai, cứ xuất hiện mãi trong đầu cậu.

 

A Mộc nắm chặt tay đã đổ đầy mồ hôi lại.

 

Mẹ Mạc cầm tay cậu: “Xảy ra chuyện gì?”

 

Hắn không biết phải làm sao mà nhìn chằm chằm mẹ Mạc.

 

Chuyện của bọn họ.

 

Vậy, chuyện của bọn họ thì sao?

 

 

Tôn tử.

 

Hài tử.

 

Bạn gái.

 

Dì và chú, sau này sẽ……

 

Suy nghĩ của cậu cứ xoay chuyển, phảng phất ý thức được điều gì đó rất không rõ ràng.

 

Mấy năm qua, phát sinh mấy thứ hỗn loạn, nhưng đều rất nhanh bị Mạc Chính Ngôn dẹp yên.

 

Mà lần này, sắc mặt A Mộc càng lúc càng trắng.

 

“Không có việc gì, không có việc gì.” Thấy cậu như vậy, mẹ Mạc yêu thương nói. “Con trai, đừng nghĩ nữa.”

 

Ngay sau đó, ba Mạc đáng thương cuối cùng cũng thoát khỏi bạn bè ầm ĩ, không dưng nhận được ánh mắt oán hận của vợ, mẹ Mạc từ khi A Mộc còn nhỏ đã rất hiểu cậu.

 

Ba Mạc hắng giọng “A Mộc tới rồi sao.”

 

“Ông dọa đến Tiểu Mộc.” mẹ Mạc lên án

 

“À….ừ…” ba Mạc ngượng ngùng nói sang chuyện khác. “Gần đây Chính Ngôn thế nào, có bắt nạt con không?”

 

A Mộc lắc đầu như trống bỏi.

 

Thấy cậu không có gì khác thường, hai người nhẹ thở ra một hơi.

 

Bầu không khí dần dịu đi, nhưng đoạn nói chuyện này, tựa như gieo mầm, rơi vào ngực A Mộc, cẳm rễ thật sâu.

 

Hết chương 4

Advertisements

One thought on “ĐTV – Chương 4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s